Trọn Kiếp Một Người

Chương 5

Mọi người dần trở nên náo loạn, ai nấy đều chen nhau chạy thoát thân. Có một vài kẻ trong giang hồ đứng nán lại xem trò vui.
Những kẻ xông vào vừa trông thấy bộ dáng của Ân Ngọc Tú, tên nào tên nấy đều lộ ra bộ dáng đáng khinh. Một tên trông có vẻ là kẻ đứng đầu cười hềnh hệch.
- Quả là dịp may hiếm có, hôm nay được chứng kiến nhan sắc của Ân cô nương. Nữ tử vừa xinh đẹp lại đàn hay như thế, đúng là thế gian khó tìm. Ta đây rất có hứng thú.
Ân Ngọc Tú lộ ra một vẻ chán ghét, Tống Hiểu Thành trông thấy bọn người vội vàng la lên.
- Bọn người xấu xí này! Sao các ngươi không tự nhìn lại mình đi? Có chỗ nào xứng với Ân cô nương? Bộ dạng của các ngươi đến chó gặp cũng chán ghét!
Lũ người nghe lời nói của Tống Hiểu Thành, khuôn mặt bắt đầu vặn vẹo. Cố Đông Hoa lòng đầy than thở. Tên này lại đi lớn miệng như thế, có ngày rước vạ vào thân. Không chừng chuyện y bị rượt đuổi lần trước cũng bắt nguồn từ nguyên nhân như vậy đi.
- Tiểu tử? Ngươi muốn chết à?
Tống Hiểu Thành thấy một tên xông tới, vội nấp sau lưng Cố Đông Hoa.
- Cứu ta với! Ta lại nợ ngươi một cái nhân tình nữa!
Cố Đông Hoa thật muốn ném tên này ra cho bọn chúng đánh một trận. Nhưng hắn nhớ lời của sư phụ không được làm khó dễ người khác. Hắn cầm lấy thanh kiếm, dùng vỏ kiếm đối chọi với đám người.
- Mau cứu chúng tôi với!
Hóa ra trong lúc Cố Đông Hoa đánh nhau với những tên khác, một tên đã chạy đến chỗ của Ân Ngọc Tú và tiểu cô nương.
- Tiểu mĩ nữ, đừng sợ. Hảo hảo hầu hạ bổn đại gia ta sẽ được sung sướng.
Tên đó giơ bàn tay về phía hai nữ nhân. Chưa kịp chạm vào thì chỉ thấy một cái ghế bay đến, tên đó bị hất văng xuống sàn. Cố Đông Hoa trong lúc cấp bách đã đá chiếc ghế đó để giải vây cho Ân Ngọc Tú.
Tiểu cô nương chạy đến bên những nhân sĩ giang hồ khác, cầu khẩn họ.
- Các vị xin hãy giúp vị công tử đó. Một mình hắn làm sao chống lại bọn họ.
Một vị nhàn nhạt trả lời.
- Không cần. Hắn ta sẽ dễ dàng xử lí được bọn chúng thôi.
Một vị khác thì la lên.
- Ta nhìn ra rồi! Đó là võ công của Thanh Phong phái!
Đôi mắt của Ân Ngọc Tú lóe lên vài tia khác thường. Nàng chăm chú quan sát Cố Đông Hoa, khuôn mặt bình tĩnh không giống như người đang gặp nguy hiểm. Cố Đông Hoa mải mê chiến đấu, không hề phát giác ra ánh mắt hướng về phía mình. Bỗng chốc phía sau hắn truyền đến một tiếng kêu rên.
Hắn quay lại, chỉ thấy một tên đại hán đang nằm giãy giụa thống khổ, gương mặt xanh mét, miệng trào bọt, mắt trợn trắng rồi chết hẳn. Hóa ra kẻ này định đánh lén hắn, nhưng không biết người nào đã ra tay ngăn cản. Chỉ là thủ đoạn này có chút tàn nhẫn, không phải một chiêu đoạt mạng người mà là tra tấn đến chết. Cố Đông Hoa nhìn xung quanh, không hề phát giác được có ai bất thường.
Lũ người xông vào kẻ thì hôn mê bất tỉnh, kẻ thì không thể đứng dậy được. Cố Đông Hoa nhớ lời sư phụ không được phép giết người, cho dù là ác nhân. Mọi người trợ giúp quẳng mấy tên đó ra ngoài, cả cái thi thể đáng sợ đó nữa.
Ân Ngọc Tú bước lại gần Cố Đông Hoa. Tiểu cô nương nói:
- Ân cô nương muốn đa tạ ngài đã giúp đỡ giải nguy, muốn mời ngài ở lại dùng bữa.
Cố Đông Hoa thầm nghĩ bây giờ hắn vẫn chưa thể ra khỏi thành, ở lại một chút cũng không sao. Hơn nữa hắn cũng có vài điều không rõ.
Tống Hiểu Thành đương nhiên rất vui mừng. Y hỏi:
- Vậy ta có thể ở lại với Cố huynh đệ không?
Tiểu cô nương vẫn tươi cười.
- Đương nhiên là có thể!
Cố Đông Hoa liếc nhìn Ân Ngọc Tú, một hình ảnh người nào đó lởn vởn trong tâm trí hắn.
Cố Đông Hoa có thể khẳng định rằng bản thân chưa bao giờ gặp Ân Ngọc Tú. Nhưng ở nàng có nét gì đó rất quen thuộc, lại cũng có nét xa lạ.
Tiểu cô nương mời Cố Đông Hoa và Tống Hiểu Thành vào một gian phòng đẹp đẽ.
- Hai vị cứ ngồi đây, một lát nữa thức ăn sẽ được mang ra.
Tiểu cô nương đưa Ân Ngọc Tú bước vào một gian phòng khác. Một lát sau, họ quay trở lại, Ân Ngọc Tú lúc này cũng đã thay một bộ xiêm y khác, bạch y nhẹ nhàng khiến cho nàng xinh đẹp như thiên tiên. Tiểu cô nương đỡ Ngọc Tú bước vào bàn, bản thân thì ngồi vào một cái ghế bên cạnh.
- Các vị đại hiệp xin cứ tự nhiên. Ta tên là Mạc Hồng, nếu có việc gì cứ hỏi ta là được.
Tống Hiểu Thành nghe Mạc Hồng gọi mình là đại hiệp thì thấy thích thú lắm. Dù biết y được hưởng danh thơm của Cố Đông Hoa nhưng cũng lấy đó làm đắc ý. Kết giao bằng hữu với một vị đại hiệp cũng đáng để tự hào.
Cố Đông Hoa từ nãy đến giờ vẫn im lặng, bây giờ mới lên tiếng:
- Ta có thể mạo muội hỏi Ân cô nương một câu không?
Mạc Hồng sốt sắng nói:
- Ngài có gì cứ hỏi. Nếu biết ta sẽ giải đáp.
- Hình như từ lúc ta bước vào Túy Nguyệt Lâu đến giờ vẫn chưa hề nghe Ân cô nương thốt ra bất cứ lời nào.
Mạc Hồng cười khúc khích.
- Đại hiệp chắc không phải là người ở vùng Tam Xuyên này nên không biết. Ân cô nương từ nhỏ đã không thể nói chuyện được. Vì thế ta mới luôn ở bên cô ấy để truyền lại lời nói.
- Thì ra là thế! Xin thứ lỗi vì đã nhắc đến chuyện này.
- Ngài không cần phải lo lắng. Ân cô nương sẽ không chấp nhặt những chuyện này đâu.
Bốn người tiếp tục trò chuyện, chỉ một lát sau, từng món ăn thơm lừng được bưng lên. Ân Ngọc Tú rót một li rượu, đưa qua cho Cố Đông Hoa có ý mời.
- Ân cô nương thứ lỗi, ta không biết uống rượu.
Mạc Hồng sửng sốt, một bộ dáng không thể tin được.
- Từ trước đến giờ ta chưa từng thấy nam nhân nào như ngài. Vậy ngài có từng vào thanh lâu chưa?
- Chưa từng. Ta rất ít khi ra ngoài.
- Ngài đã lập gia thất chưa?
- Vẫn chưa.
- Ngài có biết gảy đàn hay thổi sáo gì không?
- Mỗi thứ một ít.
Khuôn mặt của Mạc Hồng hiện lên vẻ thích thú. Nàng liếc nhìn Ân Ngọc Tú, thấy nàng ấy cũng đang nhìn lại mình.
- Ân cô nương rất có hứng thú với ngài, muốn mời ngài cùng hòa tấu một khúc nhạc.
- Nếu như Ân cô nương không chê cười thì ta cũng xin cố gắng hết sức.
Cố Đông Hoa thấy Ân Ngọc Tú rút ra một cây sáo ngọc đỏ thẫm, trên thân sáo có khắc hình những cánh hoa rất tinh xảo như đang nở rộ.
- Ân cô nương cũng biết thổi sáo?
Ân Ngọc Tú khẽ gật đầu. Cố Đông Hoa ngồi trước cây huyền cầm, ngón tay nhẹ lướt trên dây đàn.
Giống như có thần giao cách cảm, khúc nhạc hai người đang chơi cũng chính là Họa Thủy khúc. Tiếng đàn và tiếng sáo hòa quyện vào nhau hết sức ăn ý. Mạc Hồng không nhịn được vỗ tay.
- Thật tuyệt! Không ngờ ngài chỉ nghe một lần mà đã có thể chơi được Họa Thủy khúc. Xin hỏi cao danh quý tánh của đại hiệp?
- Ta tên Cố Đông Hoa. Mạc cô nương không cần phải khách khí gọi ta là đại hiệp. Ta cũng không quen lắm đâu.
- Vậy ta gọi đại hiệp là Cố đại ca được không?
- Thế... cũng được đi.
Cố Đông Hoa mải trò chuyện, không hề để ý đến ánh mắt khác thường của Ân Ngọc Tú.
Tống Hiểu Thành chợt nhớ ra chuyện gì đó, y la lên:
- Ta quên mất mình còn có việc!
Cố Đông Hoa nghe thế, vội hướng Ân Ngọc Tú và Mạc Hồng thi lễ.
- Nếu vậy ta xin cáo từ. Sau này sẽ còn gặp lại.
Views