Phúc Hắc Bùi Quản Lý

Phúc Hắc Bùi Quản Lý

Tác Giả:

Tình Trạng: Hoàn Thành

Lãnh đạo mới thật kỳ lạ! Anh ta tuy tốt bụng nhưng cũng rất quái lạ.
Bằng chứng là anh không đồng ý cho cô mang công việc về nhà làm,nhưng lại có thể ngồi xe của anh, đến nhà anh tăng ca.

Sáng sớm,anh đón cô đi làm,còn cô làm thêm 1 phần cơm ngon lành cho anh.

Anh làm như vậy,lý do là gì đây …..

Dù sao thì anh cũng là quản lý,quản lý nói thế nào phải nghe như vậy.Có điều cuối tuần, anh đột nhiên mang cô đi khắp nơi ngắm cảnh đẹp,ăn đồ ngon.Khi cô mệt,ngủ thiếp ở nhà anh,anh lại tặng cô chiếc giường của bản thân,còn anh ra ngủ ở sô fa…..Cô thấy thật hạnh phúc

Cho đến 1 ngày,cô phát hiện,công việc đã xong,nếu không cần tăng ca thì không cần quản lý ở lại,chỉ có thể nhìn anh đi…..Lòng cô có 1 cảm giác là lạ.
Mở đầu

Năm ấy, mấy cô gái 16 tuổi,đều là những cô gái hay mơ mộng,tất nhiên là bề ngoài sẽ khác nhau rồi.

16 tuổi,bọn họ trở thành bạn tốt là vì cùng bị mọi người xa lánh do vẻ ngoài không được chào đón.

Một người thì beo béo,một lớn lên giống cây sào trúc,người thì có vẻ mặt hoa nữ đậu đậu,còn một thì là con mọt sách với đôi mắt cận thị nặng.
Nhạc San không phải người có chỉ số thông minh cao,nhưng người khác cố gắng 10 phần,cô cố gắng còn hơn thế,thậm chí còn lâu hơn thế. Không hiểu vì sao, chỉ vì chăm đọc sách mà cô bị đẩy xa khỏi chúng bạn,bọn họ nói cô nào là giả dối,nào là trong ngoài không đồng nhất khiến người ta chán ghét, cô vô cùng tủi thân.

May mắn trong lớp còn 3 người cũng gặp phải hoàn cảnh như mình.Đây không phải là vui sướng khi người gặp họa,mà là vui mừng vì có người làm bạn,cô sẽ không phải cô độc 1 mình nữa.

Bốn người Nhạc San,Sài Nghê, Đoàn Cần Tâm cùng Bạch Tiệp Ngọc rất tâm đầu ý hợp,tự gọi là tứ quân tử,không ngờ người khác lại nói bọn họ là tứ quái nhân,còn đặt biệt danh khó nghe sau lưng các cô.Cô bị gọi là mọt sách,Sài Nghê bị gọi là đậu hoa nữ,Cần Tâm là cây sào trúc,Tiệp Ngọc là đáng thương nhất,bị kêu là nữ phi thường,đồng âm với nữ phì hùng.

Tuổi 16 của các cô u ám!

Nhưng lại đại biến ở tuổi 18.

Hiện nay đã 26 tuổi,các cô gái năm nào không còn 1 chút dáng vẻ giống các biệt danh cổ quái trước đây,bắt đầu muốn hưởng thụ cảm giác yêu đương,mơ mộng không biết chồng tương lai của mình là người thế nào, đang ở đâu a?…Vừa mong ngóng vừa sợ bị người ta tổn thương..


Chương 1
Nhạc San thực thích đọc sách,bởi từ sách nàng giáo hội được rất nhiều đạo lý,không ai giễu cợt nàng,cũng không nói 2 lời khiến nàng không biết phân biệt đúng sai. 

Nhạc San biết mình từ nhỏ đến lớn không phải thực thông minh,bởi vậy,nàng làm chuyện gì cũng luôn thật cố gắng.Nhưng không hiểu có chuyện gì mà quan hệ với mọi người xung quanh quả thực rất kém,mặc kệ nàng cố gắng cũng không cải thiện được.Mới trước đây,chuyện mọi người xa lánh làm nàng thực bị thương,lớn lên,nàng đã tập thành thói quen, không để mắt hết thảy,cũng thuận theo quan hệ tự nhiên. 

Nhạc San là 1 nữ nhân bộ dạng thanh thanh tú tú,không phải này thuộc dạng mỹ nhân,nhưng rất ưa nhìn.Nàng thanh thuần bộ dáng,ít son phấn,tóc dài áo choàng,hội nghị thường kỳ làm cho người ta nghĩ lầm nàng là nhân sự mới tốt nghiệp đại học,mà không nghĩ nàng đã muốn tốt nghiệp 4 năm a. 

Công ty Nhạc San cũng có chút danh tiếng làm về khoa học kỹ thuật.Nàng được phân chức vụ đảm nhiệm nghiệp vụ trợ lý.Lúc trước biết nàng tới công ty này phỏng vấn,nhóm bạn tốt đều nói nơi này tốt,chính nàng cũng cảm thấy như vậy.Vì thế nàng đối công việc là tận tâm hết sức,bất tri bất giác cũng được 4 năm. 

Bốn năm thật sự là vất vả nha!Nàng còn tưởng mình là cái nữ nhân ngu ngốc,sẽ không qua được vòng thử việc,không nghĩ tới còn là 4 năm,này không phải đáng chúc mừng sao? 

Cho nên vì chúc mừng nàng,tiện thể thứ 3 tuần sau là sinh nhật,nhóm tỷ muộ các nàng hẹn nhau 7h ở KTV,thẳng đến nửa đêm mới chấm dứt.Tiệp Ngọc phụ trách đưa Cần Tâm đã có chút say về nhà,nàng và Sài Nghê vừa vặn cùng hướng về. 

Nàng gọi điện kêu taxi,10 phút sau,1 chiếc taxi đỗ trước sảnh lớn của KTV,lái xe là người nàng quen biết,nàng gọi:

"Trần bá,giờ này chưa tan tầm sao?" 

"Tôi tính nốt chuyến này sẽ tan tầm,còn cô tăng ca thưc muộn nha"Trần bá cười hỏi nàng. 

"Ách..Không phải,là có bằng hữu sinh nhật"Nhạc San có điểm xấu hổ,không dám tiết lộ nhân vật chính của bưa tiệc là nàng,"Đúng rồi.Trần bá,nhờ ông giúp 1 việc,bằng hữu của tôi uống say,đang nằm trên sô fa đại sảnh ngủ,tôi 1 người không có cách đỡ,đành mượn ông giúp a?" 

"Bạn trai?" 

"Nữ nhân bằng hữu".Nàng lắc đầu đáp 

Trần bá gật đầu,tắt máy,theo nàng vào đại sảnh. 

"Sài Nghê,..Sài Nghê". 

Nhạc San muốn thử đánh thức bằng hữu,bất quá bằng hữu của nàng đã bất tỉnh nhân sự,không có chút phản ứng,biết chính mình chỉ uổng phí khí lực,nàng đành cùng Trần bá tả hữu mỗi người một bên,đem cái nư nhân đang say mềm người nâng từ sô fa lên,1 đường đi ra khỏi đại sảnh,mở cửa sau xe,cả 2 cùng ngây người.Chỉ thấy 1 nam nhân đang tọa lạc ở ghế sau,đối mặt với loại sự việc này,nàng và Trần bá đều ngây ra như phỗng. 

Trần bá hoàn hồn trước,lên tiếng hỏi: 

"Vị tiên sinh này,sao anh có thể ngồi trong xe của tôi?".

Để Lại Nhận Xét