Người Đàn Bà 9 Tuổi

Người Đàn Bà 9 Tuổi

Tác Giả:

Tình Trạng: Đang Cập Nhật

Warning:
1. Nội dung loạn luân cha con, hiếp dâm, người lớn-trẻ em, sex hạng nặng…
2. Truyện thuần túy là tưởng tượng, không có ai bị hại tronng thực tế.
3. Người đọc tự cân nhắc trước khi xem, tác giả sẽ không chịu trách nhiệm với mọi việc xảy ra sau đó (nếu có)


“Cái định mệnh!”

Thằng Toàn chỉ kịp kêu lên mấy tiếng đó trước khi cái xe máy lao tới tông ngang hông xe đạp của mình. Thằng ku nghe “rầm” một phát rồi lăn ra đường không biết gì nữa.

Khi tỉnh dậy nó thấy mình đang nằm dài dưới mặt đường nhựa. Cảm giác đầu tiên là cơn đau rát đang truyền về từ cùi chỏ khiến nó tỉnh hẳn.

Nó loạng choạng chống tay ngồi dậy, đầu óc hơi xây xẩm. Mãi tới lúc này nó mới giật mình, bật thốt

“Chết mịa! Con Hân!”

Thằng ku hoảng hốt nhìn quanh. Lúc đó bắt đầu có nhiều người chạy tới đỡ nó, tiếng nói lao xao, hỏi nó gì đó, người thì kêu to “cấp cứu, cấp cứu cho thằng nhỏ”, loạn xạ nhưng thằng Toàn chẳng nghe rõ cái gì. Đầu còn hơi choáng nhưng nó ráng nhìn quanh quất tìm con em.

Và lúc thấy con em nằm sóng xoài trên mặt đường cách đó chừng 2-3 mét thì tim nó muốn rớt ra ngoài. Thằng Toàn vội la lên đến lạc cả giọng

“Em con! Cứu em con!”

Con nhỏ đang được một cô phốp pháp đỡ dậy. Thằng Toàn toát hết mồ hôi hột. Con em nó lúc này chợt khóc ré lên, kêu rên mấy tiếng

“Tay con đau quá, huhu”

Nó hốt hoảng gạt tay một chú đang đỡ mình, đứng lên đi về phía nhỏ em. Cảm giác vẫn còn choáng nhưng nó éo quan tâm. Nó đi tới đồn dập hỏi

“Em có sao không? Có chảy máu chỗ nào không?”

Vừa nói nó vừa ngồi xuống, sờ soạn, ngó nghiêng khắp người con nhỏ. Con nhỏ vừa thấy nó thì òa khóc, miệng đầy nước bọt dù khó nghe nhưng nó vẫn hơi hơi hiểu được

“Huhu, tay em đau quá anh Hai ơi, huhuhu”

Thằng Tiến thấy chân con nhỏ trầy xước vài chỗ, chưa kịp thở phào thì nghe tay nó đau. Thằng ku quýnh quáng sờ vô cánh tay con nhỏ thì con nhóc lại khóc ré lên.

“Ui cha, đauuuu quá, huhuhu”

Cô phốp pháp tốt bụng kêu lên
“Có ai chở nó đi bệnh viện cấp cứu dùm đi. Chắc nó gãy tay rồi hay sao đó. Trời ơi, tội con nhỏ”

Thằng Toàn bấn loạn. Nó quay qua nhìn xung quanh cầu cứu. Cũng may, một ông chú tốt bụng nói ngay

“Lên xe chú chở cho!”

Thằng Toàn gật đầu cái rụp, nó vỗ đầu em gái

“Lên xe chú đi em. Vô bệnh viện khám coi sao”

“Nhưng em sợ, huhu”

Con nhỏ đưa bàn tay trái ra níu chặt lấy áo thằng Toàn.

Cô phốp pháp đang đỡ con nhỏ vội trấn an

“Có anh con đi theo nữa mà. Đi nhanh đi con để bác sĩ cấp cứu cho”

Thằng Toàn cũng gật đầu trấn an con em. Nó ngó qua cái ông vừa tông xe mình vẫn còn đang nằm sóng soài.
Ai đó kêu lên

“Thằng cha này xỉn quắc cần câu rồi! Toàn mùi rượu bia thôi. Tông con người ta xong rồi ngủ luôn giữa đường vậy trời!”

“Kêu công an phường xuống giải quyết đi!”

“Kỳ này cho đền chết mịa luôn cho chừa!”

Bình thường thằng Toàn sẽ đứng lại gây lộn đòi bồi thường, nước sôi lửa bỏng như này nó chỉ muốn đưa con em đi bệnh viện nhanh nhất có thể. Chuyện của ông kia tính sau.

Nghĩ vậy nó cúi xuống đỡ em gái đứng dậy, giúp con nhỏ leo lên xe chú xe ôm tốt bụng, và nó ngồi ngay phía sau áp tải con nhỏ.

Lúc xe nổ máy chuẩn bị chạy thì nó chợt nhớ ra, ngoái lại nói nhanh với cô mập kia

“Cô ơi ngó chừng dùm con cái xe đạp nha!”

Cô kia liền nói ngay

“Con yên tâm, nhà cô bán card điện thoại ngay đây nè, khám xong cứ quay lại đây lấy xe! Ông xỉn này khỏi lo, ổng không chạy được đâu”

Thằng Toàn gật gật đầu cảm ơn trong khi xe đã chạy một đoạn. Chú tài xế vừa chạy vừa nói

“Con gọi cho ba má đi”

Thằng Toàn gật đầu nói

“Dạ, để con gọi”

Nãy giờ bấn loạn, nó quên luôn việc này, thế là nó vừa dỗ con em, hỏi

“Em có sao không?”

“Huhu, đau quá anh Hai ơi”

Con nhỏ ngồi kẹp giữa chú xe ôm và thằng anh, cũng cố gắng ló đầu ra trả lời.

Chú xe ôm hỏi

“Cháu có đau ở đầu không? Có chóng mặt hay muốn ói không?”

“Huhu, con đau tay, chân nữa, huhu”
Thằng Toàn móc điện thoại trong túi quần ra. Cũng may nó để mặt kính úp vô đùi nên lúc té chỉ rách quần rồi trầy xước mặt lưng tí xíu, chức năng vẫn không sao hết. Nó vội vàng bấm điện thoại mà sốt ruột. Máy đổ chuông chừng 3-4 tiếng thì ba nhấc máy

“Alo? Có gì không con?”

“Ba ơi, tụi con bị tông xe. Ba vô bệnh viện với tụi con đi!”

“Trời ơi! Hai đứa có sao không? Em con có sao không? Bệnh viện nào? Bây giờ tụi con đang ở đâu?”

Nghe ba hỏi dồn dập, thằng Toàn hơi ngập ngừng, nó không biết trả lời câu hỏi nào trước. Nó ấp úng nói

“Ơ... Con... chắc không sao, trầy chút xíu thôi. Con Hân thì đau tay, chảy máu chân hay sao đó”

“Trời ơi, vậy bây giờ tụi con đang ở chỗ nào?”

“Dạ, chú xe ôm đang chở tụi con đi bệnh viện nè ba.”

“Bệnh viện nào?”

Thằng Toàn vỗ trán. Nó vẫn chưa tỉnh táo sau cơn chấn động lúc nãy. Nó gọi to ra phía trước

“Chú ơi, chú chở tụi con đi bệnh viện nào vậy?”

“Chợ Rẫy. Nói ba con vô thẳng phòng cấp cứu đi”

“Dạ”

“Chợ Rẫy ba ơi. Phòng cấp cứu”

“Rồi, rồi! Vô nói người ta cấp cứu em con đi. Ba tới ngay”

“Dạ”

Sau đó nó cúp máy. Cất điện thoại vô túi quần rồi đưa tay ra trước ôm choàng lấy em gái.

Con nhỏ vẫn không ngừng khóc hu hu than đau tay khiến thằng anh như nó quýnh quáng chẳng biết làm sao.

***

Lát sau ở phòng cấp cứu, con nhỏ nằm trên một cái cáng đặt ở gần phía ngoài. Một người mặc áo blouse trắng đi tới và hỏi

“Tên con là gì?”

Thằng Toàn nói

“Không phải con. Em con nó bị đau tay đó cô. Cô cấp cứu cho nó dùm con đi cô. Ba con vô tới bây giờ.”

“Vậy con tên gì hả con gái?”

“Hic hic, con tên Nguyễn Minh Hân”

Con nhỏ nói trong nước mắt.

“Tên đẹp ghê!”

Cô mặc áo trắng vừa nói vừa ghi ghi, chép chép.

“Rồi, Hân ơi, con mấy tuổi vậy?”
“Dạ, con 10 tuổi”
“Chín”

Thằng Toàn đứng kế bên chỉnh lại.

Cô bác sĩ cười cười quay qua nhìn thằng Toàn hỏi

“Em con 9 tuổi hả?”
“Con 10 tuổi mà”
“Còn mấy tháng nữa mới tới sinh nhật em mà. Lúc đó mới 10 tuổi. Giờ mới có 9 tuổi hơn thôi”

Cô bác sĩ cười tươi rói, hình như ngạc nhiên vì hai đứa nhỏ bị té xe như vầy mà còn sức cãi nhau vụ tuổi tác. Cô nói với con nhỏ

“Vậy cho cô ngày sinh của con đi”
“Con sinh ngày 28 tháng 12”
“Ồ, giỏi lắm. Còn nhớ rõ vậy là không sao rồi. Còn địa chỉ nhà con bao nhiêu, con có nhớ không?”

Con nhỏ lí nhí đọc. Thằng Toàn thấy vậy chen miệng vô bổ sung. Cô bác sĩ lại ghi ghi chép chép.

“À, rồi, nhà con cũng xa chỗ này chứ hả. Con có nhớ số điện thoại ba con không?”

Vừa hỏi, vừa ghi chép, thằng Toàn thấy cô bác sĩ hình như cũng quan sát và thăm khám cho em gái nó nữa. Cô cầm đèn pin soi mắt soi mũi, kêu em nó há miệng ra, rồi nghe ống nghe trên ngực búa xua.

Sau khi ghi lại địa chỉ, khám sơ sơ, hỏi con nhỏ có thấy choáng váng, muốn ói, hay nhức đầu gì không. Nghe con nhỏ nói là không, chỉ thút thít về cái tay đau, thì cô bác sĩ cũng khám chân tay và trên bụng con nhỏ gì đó, ấn ấn vô bụng hỏi có đau chỗ nào không.

Thằng Toàn lúc này mới tranh thủ nhìn phòng cấp cứu, nó chợt thấy rợn người.
Lúc mới vô đây, mãi lo lắng cho con em nên không nhìn quanh. Giờ nhìn lại nó nổi hết da gà.

Bệnh nhân nằm la liệt. Nhiều người có lẽ bị tai nạn, máu me tùm lum, dây nhợ y tế cắm búa xua trong miệng, trong mũi như mấy con robot mà nó hay xem trong phim. Người xỉu thì nằm yên, người tỉnh thì rên la, ọc máu khiến nó không dám nhìn thêm chút nào nữa.
Con Hân nãy giờ chỉ dám nhìn thằng anh nó với cô bác sĩ thôi chứ càng không dám ngó lung tung. Con nhỏ hình như cũng liếc sơ qua một chút rồi, chắc đã sợ teo luôn rồi.

Bình Luận (1)

  1. Thành viên

    chuyện hay, khi nào up tiếp vậy bạn ? hóng quá

Để Lại Nhận Xét