Hội Chứng Stockholm

Hội Chứng Stockholm

Tác Giả:

Tình Trạng: Hoàn Thành

Đọc Truyện

Dưới đây là câu chuyện về nữ chính bị đại ca xã hội đen bắt cóc…Và truyện sẽ diễn biến thế nào, xin mời các bạn cùng đón đọc “Hội chứng Stockholm

Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và phát triển phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc. Tuy nhiên, những cảm xúc nói trên của “nạn nhân” hoàn toàn vô lý vì họ đang nhầm lẫn hành vi hành hạ với lòng tốt của kẻ bắt cóc, mặc cho những nguy hiểm mà họ đã phải trải qua. Hệ thống quản lý dữ liệu bắt cóc của FBI ước tính ít nhất tám phần trăm nạn nhân có biểu hiện của hội chứng Stockholm.

Mặc dù đã là đầu thu, nhưng trời vẫn nắng gắt như giữa mùa hè.

Hơn mười giờ, Lâm Ngải vào phòng tắm tắm rửa, chuẩn bị ngủ.

Đùng đùng đùng, cửa chống trộm rung lên ầm ầm, Lâm Ngải vừa mới tắm rửa xong, bọc khăn tắm, để mặc mái tóc vẫn còn nhỏ nước đi ra mở cửa.

“Ai vậy?” Ai ngờ cô vừa mở cửa ra, đã bị dí súng vào đầu, một bàn tay to lập tức bưng kín tiếng hét hoảng sợ của cô.

“Không muốn chết thì câm miệng!” Trong bóng đêm thấp thoáng nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo đen với khuôn mặt lạnh lùng âm ngoan.

 


Chương 1
Mặc dù đã là đầu thu, nhưng trời vẫn nắng gắt như giữa mùa hè.

Hơn mười giờ, Lâm Ngải vào phòng tắm tắm rửa, chuẩn bị ngủ.

Đùng đùng đùng, cửa chống trộm rung lên ầm ầm, Lâm Ngải vừa mới tắm rửa xong, bọc khăn tắm, để mặc mái tóc vẫn còn nhỏ nước đi ra mở cửa.

"Ai vậy?" Ai ngờ cô vừa mở cửa ra, đã bị dí súng vào đầu, một bàn tay to lập tức bưng kín tiếng hét hoảng sợ của cô.

"Không muốn chết thì câm miệng!" Trong bóng đêm thấp thoáng nhìn thấy một người đàn ông mặc quần áo đen với khuôn mặt lạnh lùng âm ngoan.

Lâm Ngải đang ngơ ngác mới ý thức được mình bị cướp đột nhập vào nhà. Cô vội vàng học động tác của con tin bình thường xem trong TV, giơ hai tay lên ý bảo mình sẽ không phản kháng.

Con ngươi tối tăm của người đàn ông quét về phía cô, rồi sau đó buông bàn tay đang che miệng cô ra, quay người lại cẩn thận xác định tầng lầu này không có gì khác thường mới với tay đóng cửa chống trộm rồi khóa lại.

"Đi qua sofa." Người đàn ông ra lệnh.

Lâm Ngải ngoan ngoãn nghe lời.

"Đại ca, tôi sẽ không kêu la linh tinh, có thể hạ khẩu súng trên đầu tôi xuống không?" Lâm Ngải nhìn khẩu súng lục màu đen trên đầu mình, trong lòng nói thầm "Oa, đây là súng lục, thật sự là súng lục."

Người đàn ông nhìn cô không nói gì.

Lâm Ngải cố gắng làm ra tư thế lấy lòng đáng yêu nhất cuộc đời mình, "Đại ca cứ giơ súng như vậy thực sự không mệt sao, chi bằng..."

"Câm miệng!"

"Vâng vâng"

Người đàn ông nghĩ ngợi một lát rồi cũng thu súng lại, không còn sức lực dựa vào sô pha.

Lâm Ngải thấy người đó không nói lời nào, cũng không cướp bóc gì, thì vụng trộm đánh giá người đàn ông thu hút trước mặt mình.

Người này ước chừng trên dưới bốn mươi tuổi, tóc ngắn lộ cả da đầu, mày kiếm mắt sáng, nhìn qua chính khí mười phần, nhưng ở đuôi lông mày đen rậm bên trái lại có một vết sẹo thật dài khiến khuôn mặt thêm phần âm ngoan sắc bén. Đôi môi nhạt màu nhếch lên, tỏ rõ đây là người bạc tình. Lâm Ngải lại đảo mắt nhìn xuống bộ quần áo, thấy vai trái có màu thấm ra ngoài.

"Chú bị thương rồi!"

Người đàn ông mở mắt, không kiên nhẫn nhìn Lâm Ngải.

Lâm Ngải rụt vai lại, run tay chỉ chỉ bờ vai của hắn, "Chú chảy máu." Lâm Ngải nuốt nuốt nước miếng: "Trong nhà vừa vặn có hòm thuốc, tôi có thể giúp chú cầm máu."

Thấy người đàn ông không phản đối, Lâm Ngải chạy đến cái tủ phía dưới TV lấy hòm thuốc, cầm băng gạc và cồn đến.

"Cởi áo của chú ra."

Người đàn ông cũng không xấu hổ, hắn biết, vết thương của hắn cần phải băng bó, dù sao hắn cũng không hy vọng máu chảy thành sông. Hắn cởi áo ra, lộ ra thân thể mạnh mẽ đầy các loại thương tích và hình xăm.

"!" Nhìn thân hình này, Lâm Ngải nhất thời luống cuống chân tay.

Người đàn ông hừ nhẹ "Không phải muốn băng bó sao?" Ngữ khí có phần châm chọc.

Lâm Ngải nhìn con hắc long trông rất sống động gần như chiếm cứ cả tấm lưng của người đàn ông quanh co rồi biến mất ở thắt lưng. Miễn cưỡng bình phục tâm tình, cô run run tay che lên miệng vết thương của hắn, miệng vết thương đáng sợ nằm vắt ngang trên vai trái.

Miệng vết thương tuy không lớn, nhưng sâu đến mức có thể thấy xương, chỉ một lát mà chỗ sofa hắn ngồi đã thấm đẫm máu. Lâm Ngải đổ cồn ra bông thấm, run giọng nói: "Sẽ đau một chút."

Nhưng không được người đàn ông đáp lại.

Lâm Ngải cẩn thận làm sạch miệng vết, trong quá trình người đàn ông từ từ nhắm hai mắt vẫn không nhúc nhích. Lâm Ngải quả thực hoài nghi người này không có cảm giác đau.

"Miệng vết thương đã rửa sạch rồi, không được để dính nước."

Người đàn ông giương mắt nhìn như đang tự hỏi người phụ nữ trước mặt này có phải thiếu sợi dây thần kinh nào hay không, sao có thể hảo tâm cứu kẻ cướp xâm nhập nhà mình được nhỉ. Ánh mắt lơ đãng, quét đến ngực Lâm Ngải, trên mặt lộ ra vẻ nghiền ngẫm và ý cười lạnh.

Lâm Ngải nhìn theo ánh mắt của hắn, mới nhận ra mình đang bọc khăn tắm. Vì cử động nên khăn tắm đã lỏng ra, lúc này đang đáng thương vắt trên người cô, lộ ra nửa bầu ngực tròn đầy.

"!" Lâm Ngải đỏ mặt dùng hai tay che ngực, cũng không quản người đàn ông phía sau liền chạy vào phòng ngủ thay quần áo.

"Tôi đói bụng." Người đàn ông thử kêu lên.

"Đợi chút... Để... tôi... tôi đi làm đồ ăn cho chú." Thay xong quần áo ở nhà, Lâm Ngải đi ra khỏi phòng ngủ, "Ăn mỳ được chứ?" Cô không thể nghĩ ra còn có món nào làm nhanh hơn mỳ.

"Được", người đàn ông thản nhiên gật gật đầu.


Để Lại Nhận Xét

Có Thể Bạn Thích

  • Khế Ước Hào Môn Khế Ước Hào Môn

    Tác giả:

    "Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi" Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn. Trốn …

  • Tổng Tài Thực Đáng Sợ Tổng Tài Thực Đáng Sợ

    Tác giả:

    Hai năm trước, trong một lần âm kém dương sai cô nhầm bước vào một căn phòng Ngay lúc đó cô muốn thoát đi nhưng đã muộn Cô bị một bàn …

  • Tuyệt Ái Nô Phi Tuyệt Ái Nô Phi

    Tác giả:

    Đôi lời trước khi vào truyện: Để đỡ khỏi vừa đọc vừa hận chửi, xin quý vị làm theo các yêu cầu sau: – Truyện này có nhiều chỗ phi nhân …

  • Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau Tổng Giám Đốc, Ăn Trước Yêu Sau

    Tác giả:

    Vì một lần ngoài ý muốn mà cô bị người ta tặng cho anh. Chỉ một đêm, hắn đem cô ăn sạch sẽ. Cha cô vì đắc dĩ phải ký …

  • Lửa Dục Khó Nhịn Lửa Dục Khó Nhịn

    Tác giả:

    Đối với những người con gái hiện đại, để nói thẳng thắn về vấn đề tình dục và nhận ra đâu là điều nên hay không nên chúng ta …

  • Độc Sủng Hoàng Hậu Độc Sủng Hoàng Hậu

    Tác giả:

    Nàng là tiểu nữ của Tể tướng, trên nàng còn một vị đại huynh mang danh Hàn Nhật, dưới đại huynh còn có một nhị tỷ mang danh Hàn …

  • Ngông Cuồng Chiếm Đoạt Ngông Cuồng Chiếm Đoạt

    Tác giả:

    Tình yêu thường không phân biệt tuổi tác cũng như quan hệ cũng bởi vì cô nhỏ hơn anh 16 tuổi, đã vậy cô còn gọi anh một tiếng …

  • Ta Lỡ Hẹn Với Nàng Ở Kiếp Trước Ta Lỡ Hẹn Với Nàng Ở Kiếp Trước

    Tác giả:

    Truyện này là quyển 2 của truyện Vương gia hãy tha cho ta, được tác giả viết khi cho nhân vật chính xuyên không về hiện đại tiếp tục …

  • Ám Hương Ám Hương

    Tác giả:

    Tên cũ: Cường thủ hào đoạt: Yêu nhầm cầm thú Trong giời kinh doanh ai ai cũng biết Giang Triết Hàn là một Tổng tài nổi danh với tài mạo …

  • Thiếu Phụ Cuồng Dã (Home Wife) Thiếu Phụ Cuồng Dã (Home Wife)

    Tác giả:

    Trong phòng tắm thằng Khôi lầm bầm ngâm nga bài hát, bắt đầu từ nửa năm trước, từ lần mộng tinh đầu tiên, phảng phất mình chỉ lớn lên …

  • Âm Mưu Của Cô Ấy Âm Mưu Của Cô Ấy

    Tác giả:

    Truyện là câu chuyện tình yêu giữa Mạnh Uyển Lôi & Nghiêm Quân Dịch. Cô yêu thầm anh từ năm cô 13 tuổi, mãi sau này cô mới …