Hoa Xương Rồng

Hoa Xương Rồng
Đọc Truyện Theo Dõi
7.67/10 trên tổng số 15 lượt đánh giá

Tác Giả:

Tình Trạng: Hoàn Thành



Chương 1: Ba phút (1)
Ngày xửa ngày xưa, cách đây hai mươi nhăm năm về trước, trong một đêm tân hôn giữa người vợ trẻ Tố Quyên và chồng của mình Quốc Đạt. Đám cưới vừa diễn ra sáng nay là một trong những sự kiện lớn nhất của giới thương nhân Hà Nội lúc bấy giờ. Toàn danh gia vọng tộc, chàng và nàng đều là cậu ấm cô chiêu của gia tộc chuyên về làm ăn buôn bán từ bao nhiêu đời nay. Gia đình Quốc Đạt chuyên về bất động sản có thể nói là lớn nhất thủ đô Hà Nội. Gia đình Tố Quyên nào có kém chi, đứng đầu trong ngạch nhập khẩu các mặt hàng hàng hiệu nổi tiếng thế giới về bán cho giới nhà giầu tại Việt Nam. Môn đăng hộ đối không phải bàn cãi.

Tố Quyên khi ấy vừa tròn 20 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của thì con gái. Dáng người dỏng cao, nước da trắng ngần, tóc xoăn quý phái. Còn Quốc Đạt tuổi vừa tròn 25, một thiếu gia nức tiếng ăn chơi nhất Hà Thành, ga lăng lại đẹp trai. Họ xứng đáng là cặp trai tài gái sắc, gặp nhau theo sự sắp đặt của hai gia tộc nhưng vừa nhìn thấy nhau như thài lài gặp cứt trâu, tiếng sét ái tình nổ cái bụp. Thế rồi, chưa đầy nửa năm sau cái buổi gặp mặt ấy, đám cưới được diễn ra.

Thế rồi các bạn biết rồi đấy, chuyện gì nên xảy ra cũng xảy ra tại cái đêm tân hôn ấy. Tôi không kể chi tiết cho các bạn nghe đâu, mất thời gian lắm bởi chuyện của Tố Quyên và Đạt năm ấy không phải chuyện chính mà tôi muốn kể trong câu chuyện Hoa Xương Rồng này. Nhưng tôi sẽ kể cho các bạn nghe đoạn chính, cái lúc mà anh chàng Quốc Đạt của chúng ta dập những nhát cuối cùng vào lồn của cô người yêu tên Tố Quyên.

Tiếng “bèm bẹp”, “ọc ọc” liên tục vang lên vì những cú giã như trời giáng của của Đạt vào cái bướm mọng nước với bộ lông lồn rậm rạp đen nhánh của Quyên. Khi Đạt chuẩn bị xuất tinh cũng là lúc Quyên sắp đạt cực khoái, cả người tê rần từ gót chân lên đến đỉnh đầu. Lần nào cũng thế, Đạt phải xuất tinh vào trong lồn mới thực sự sướng, chứ xuất vào bao hay xuất ra bên ngoài thì giảm đi phân nửa sung sướng. Đạt nghĩ đến chuyện bắn tinh vào trong gây cấn thai thôi là máu huyết sôi trào. Trong lúc suy nghĩ như vậy, cơ buồi gồng cứng lên chuẩn bị xuất tinh, Đạt hỏi:

– Sau này đặt tên con là gì?

Ở bên dưới, Tố Quyên nào còn biết chi, đầu óc như mây như khói chẳng biết sao trăng gì trên trời dưới đất. Thêm nữa là tiếng động do làm tình vang vọng khắp căn phòng. Ấy thế nên Tố Quyên chẳng có nghe thấy Đạt hỏi gì cả, cô chỉ biết ú ớ nói theo tiếng đòi hỏi của cơ thể mà thôi. Cực khoái sắp đến nơi rồi, chỉ cần thêm vài nhịp nữa là tới thôi:

– Mạnh lên anh, em sắp sướng rồi.

Đạt ở bên trên nghe câu được câu chăng, lại tưởng là người yêu đang trả lời câu hỏi. Nghe rõ mỗi chữ “mạnh”:

– Mạnh hả. Được đấy. Này thì mạnh này.

Và Quốc Đạt dập nhanh, dập mạnh để về đích. Toàn bộ tinh trùng đặc sệt, nóng hổi phụt ra bắn sâu vào tận cùng âm đạo của Tố Quyên.

Và thế là ……….. nhân vật chính của chúng ta ra đời. Trần Quốc Mạnh, con của bố Trần Quốc Đạt và mẹ là Nguyễn Thị Tố Quyên.

———

Mạnh sinh ra trong nhung trong gấm, trong một gia đình mà cái gì cũng nhiều, và nhiều nhất là tiền. Ơ mà đã là nhân vật chính phải có gì đặc biệt hơn người chứ nhỉ? Phải rồi, Đạt vừa sinh ra đã khóc oe oe, 3 tháng đã biết lẫy, 7 tháng đã biết bò, đến 1 tuổi thì đã chập chững biết đi. Cái hôm Đạt bước đi đầu tiên, bố mẹ Đạt nhìn thấy trên trời có một ngôi sao trong hàng tỉ ngôi sao, thấy có gì đó sai sai giống sự lạ bèn thốt lên: “Đúng là mệnh trời! Ha ha ha ha. Mới 1 tuổi đã biết đi”. Bà giúp việc ở bên cạnh nghe thấy giấu cái lắc đầu ngán ngẩm: “Cháu tao ở nhà 9 tháng là biết chạy kia kìa. Mệnh, mệnh cái …. lồn ấy”.

Thế rồi Mạnh cứ thế mà lớn lên thôi. Chưa đầy 2 tuổi Mạnh đã biết nói câu đầu tiên, không giống như con người ta thường gọi từ “mẹ” từ “bà” đầu tiên, cậu ấm Mạnh cứ luôn miệng “ịt” “ịt”. Ai ai nghe Mạnh nói cũng đỏ mặt tía tai, chỉ có bố Mạnh và mẹ Mạnh là nhìn nhau tủm tỉm cười, có đêm nào mà hai người không đẩy con vào một góc rồi “ịt” nhau đâu. Mà mỗi lần làm chuyện ấy, miệng hai người luôn miệng “địt, địt, địt”. Mạnh không nhiễm mới là lạ.

Rồi khi Mạnh học hết lớp 1 thì đã nhận được mặt chữ cái a, b, c. Bố mẹ Mạnh thấy con chỉ được “a” trong bảng chữ cái thì mừng như là nó vừa đỗ thủ khoa, rú lên rồi tổ chức tiệc ăn mừng linh đình 3 ngày 3 ngày đêm. Cô giáo lớp Mạnh rất quý Mạnh vì từ lúc cô vào nghề giáo viên đến nay đã gần 20 năm rồi, các học trò cô dậy lớp 1 có cả vạn người, ấy thế mà chưa đứa nào học hết lớp 1 đã nhận được mặt chữ, đứa nào cũng đọc thông viết thạo hết. Cô định cho Mạnh ở lại lớp học với mình thêm một năm nữa nhưng Ban giám hiệu không cho vì bố mẹ Mạnh là nhà tài trợ kim cương xây dựng nên cái trường này.

Từ khi Mạnh học lớp 1 đến lớp 12, năm nào cũng thế, cô giáo nào cũng quý muốn dạy Mạnh nhiều hơn nhưng chưa có ai làm được, họ đành luyến tiếc chia tay Mạnh. Hết lớp 12, Mạnh lựa chọn con đường học vấn, chứ không theo nghiệp kinh doanh của bố mẹ. Mạnh thông minh lắm, 18 tuổi, hắn đã có những suy nghĩ như thế này này: “Tiền nhà mình có ăn có chơi, có tiêu bét nhè cũng 8 đời chẳng hết. Tội đéo gì phải đi làm kinh doanh kiếm tiền. Đi học lên cao lấy cái chữ, xã hội này giờ người ta nể thằng có chữ hơn thằng có tiền”

Với cái suy nghĩ ấy, Mạnh quyết tâm săn học bổng toàn phần để đi du học. Cái mác du học trời Tây về thì búng nhẹ tay một phát là có gái chơi. Nghĩ sao làm vậy, Mạnh săn thành công học bổng của …………. bố mẹ. Học bổng toàn phần hẳn hoi. Chẳng là ông bà bô thanh toán phát một hết toàn bộ chi phí học hành 4 năm liền, thế chẳng coi là học bổng toàn phần thì coi là gì.

Loằng nhoằng thế nào mà Mạnh cũng hoàn thành khóa học ở một trường tư thục bên Anh quốc xa xôi. Còn nhớ cái lần ấy, khi bố mẹ đón Mạnh ở Sân Bay, câu đầu tiên người mẹ xinh đẹp 45 tuổi của Mạnh hỏi là:

– Con học ngành gì hả Mạnh?

Mạnh nhớ mãi mà không ra là mình đã học ngành gì. Bí quá khóa khôn, Mạnh lục trong đáy vali toàn quần áo ra cái bằng tốt nghiệp, khốn nỗi nó lại ghi toàn bằng tiếng Anh nên Mạnh không thể dịch được, lấy chiếc Iphone X ra, Mạnh vào phần mềm google dịch và hét lên như Columbus phát hiện ra châu Mĩ:

– “Tâm lý bán thụ động” mẹ ạ.

Ông bố Đạt của Mạnh thì trước giờ nào có quan tâm đến cái chuyện Mạnh học cái gì đâu, nghe con thốt lên từ lạ, ông cũng chêm vào giữa đám đông người ở sân bay:

– Tâm lý bán thụ động là gì hả con?

Mạnh gãi đầu, gãi tai:

– Con biết chết liền. Hì hì hì hì !!!! Thầy cô dậy bằng tiếng Anh mà. Đâu có ai dậy tiếng Việt đâu mà con biết.

Mẹ của Mạnh cốc vào đầu con một phát, cũng đã quen với việc này từ ngày đầu tiên Mạnh bước chân đến cửa lớp học đến tận nay nhưng mẹ vẫn vừa chửi vừa dẩu cái đít bự quay đi thật nhanh cho khỏi ngượng:

– Đồ ngu. Học cái gì cũng không biết. Sao mẹ lại đẻ ra được con chứ nhỉ? Không biết có nhầm lẫn gì không đây ta?

Hai bố con Mạnh sợ sư tử cái ở nhà bằng phép. Co rúm lại nhìn theo bóng lưng mẹ. Thấy mẹ đi xa xa một chút, Mạnh mới ghé tai bố hỏi:

– Giờ mình đi đâu hả bố. Hay bố con mình đi “làm nháy” đi. Mấy năm rồi con ở bên kia toàn chơi gái Tây, rỗng lắm, chẳng sướng.

Ông Đạt bịt mõm thằng con trời đánh lại ngay lập tức:

– Con bị điên à, nhỡ mẹ nghe tiếng thì xẻo giái cả bố lẫn con. Giờ về nhà hàng ngay, cả họ cả tổng đang ở nhà hàng vêu mõm chờ liên hoan mừng đích tôn về nước kia kìa. Còn chuyện kia ………. từ từ rồi tính.

Rồi ông chạy theo vợ ngay vì sợ lâu sư tử sinh nghi, vừa đi vừa nghĩ: “Gớm, địt có 3 phút là phụt mà đòi đi chơi gái. Không biết nó có phải con mình không nữa?”.

Phần giới thiệu nhân vật chính thứ nhất đến đây là hết. Trần Quốc Mạnh, 25 tuổi, ngoài cái mã đẹp giai thôi rồi, galang chuẩn soái ca và con đại gia thì nhân vật chính của chúng ta chả có cái chi hết. Ây zà! Khó nhỉ.