Em Về Miệt Thứ

Chap 42: Những cơn mưa mùa hạ (7)


Rút kinh nghiệm từ mối quan hệ với Cường, ngay từ đầu đến giờ dù vẫn chịch nhau ầm ầm nhưng Phương nhất quyết vẫn giữ vững mối quan hệ cũng như cách xưng hô giữa cô và Đạt, không cho cậu ta thay đổi gì hết. Phương vẫn gọi Đạt là ‘em’, bắt cậu ta vẫn gọi mình là ‘cô’. Anh chàng Đạt này hơi khác với Cường ở chỗ cậu ta chẳng khi nào chủ động xưng ‘anh’ với Phương cả, Đạt còn bảo cứ xưng ‘cô – trò’ thế này lúc chịch nhau cậu ta còn hứng thú hơn nhiều nữa. Mới quen nhau đây thôi, nhưng cả hai quan hệ rất thường xuyên. Từ sau bữa làm tình với Bona trở đi, hầu như tối nào Phương cũng ngủ lại chỗ nhà của Đạt. Thậm chí có bữa cô còn ở đó luôn suốt cả ngày cho đến tối, rồi cứ thế từ chỗ đó tiếp tục đi dạy luyện thi không thèm về lại Thứ Mười Một nữa, dành cả một ngày ái ân trọn vẹn bên Đạt. Cả hai không còn dè dặt chi nữa, đến với nhau tự nhiên, hào hứng và say mê. Đạt chịch cũng giỏi dù không khoẻ bằng Bona nhưng được cái là nồng nhiệt lắm, thậm chí đôi khi còn say mê hơn Bona nhiều. Lần nào chịch nhau cũng rất nhiều lần, xuất tinh mãi không ngừng nghĩ. Đạt viện cớ cần không gian yên tĩnh để luyện thi nên xin ba mẹ dọn ra chòi đó ở thường xuyên trong thời gian này. Xung quanh chòi nhà Đạt đồng không mông quạnh, không gian vắng vẻ thoải mái, chẳng ai để ý cả, hai cô trò tha hồ chịch choạc quên cả trời đất.

Nói thêm về năng lực của Đạt, Phương dù sao cũng phải công nhận so với tụi thanh niên cùng lứa tuổi, quả thật tới giờ chưa thấy ai chịch dai sức như cậu ta. Từ bữa đầu tiên xáp trận nghe Đạt xưng danh là ‘đ!t không chán’ là Phương đã phì cười. Chắc cũng để thể hiện cho Phương thấy năng lực của mình nên bữa giờ Đạt chịch Phương rất khoẻ, mỗi đêm ‘dần’ cô hết lần cực khoái này đến lần cực khoái khác, dâm thuỷ Phương cứ tràn trề tuôn từ âm hộ. Thời điểm đầu có bữa Phương không về Thứ Mười Một ngủ cũng là do phải bặm môi, căng lo^`n, phơi vú ra cho Đạt chịch tới sáng, lần nào cũng là lúc nghe tiếng gà gáy thì Đạt mới chịu phọt dòng tinh cuối cùng trong người ra. Những lúc đó, tinh dịch Đạt như một dòng thác chảy xối cả vào trong âm đạo Phương, liên miên bất tận không dứt, bắn cả lên khuôn mặt đờ dẫn của cô. Nhưng dẫu sao thì sức người cũng có hạn, dạo này ham muốn của Phương ‘tăng đô’ lẹ quá, đêm nào cũng rủ Đạt chịch, không sót đêm nào thì cái năng lực đó của chàng trai 18 tuổi kia cũng phải có phần giảm sút chút ít, sức người chứ phải sức trâu đâu mà đêm nào cũng như đêm nào một hơi chịch tới sáng. Phương cũng tinh ý nhận ra điều đó, cô không cố gắng thách thức Đạt mà chiều ý cậu ta. Đêm nào Đạt đuối quá thì thôi hai cô trò chịch mấy cái xong thì ôm nhau lăn ra ngủ. Cái này cũng do Phương rút kinh nghiệm từ cái hồi còn quan hệ với thằng Miên, người làm của Cường. Sức cỡ thằng Miên mà chịch liên tiếp Phương một thời gian còn cong đít chạy dài. Phương cũng phải thả Đạt ra một chút chứ cô mà ‘xiết’ cậu ta quá, chắc cậu ta cũng bỏ trốn mất.

Một hôm như thường lệ khi Phương thức dậy thì mặt trời đã lên cao lắm ánh sáng đã tràn ngập căn chòi nhà của Đạt. Cô vươn vai thức dậy khi trên người vẫn còn trần truồng không một mảnh vải che thân. Nằm cạnh bên Phương trên giường, Đạt vẫn còn ngáy khò khò. Tối qua lúc chịch xong cú cuối cùng, hai cô trò ôm nhau ngủ một lúc đến khi mõi quá mới rời nhau ra. Nhìn cái kiểu ngủ há hốc miệng, Phương nghĩ chắc cậu ta cũng mệt lắm sau cái cú đêm qua. Tướng Đạt nhìn vậy chứ cũng ngon lành, chắc khoẻ, cơ bắp lắm. Người tuy hơi lông lá một chút nhưng chịch nhau riết thì Phương cũng quen. Phương tinh nghịch ghé mắt nhìn vào chỗ hạ bộ của Đạt. Dương vật của cậu ta giờ đã ỉu xìu, thun lại, nằm khép nép bị đám lông lá quanh gốc dương vật che phủ mất một phần. Phương đưa mũi ngửi thấy cái mùi vẫn còn nồng. Đầu khất vẫn còn vươn tinh dịch mà cậu ta xuất ra đêm qua, giờ đã khô đặc lại cứng ngắt. Tối qua chịch xong mệt quá, cả cô và cậu ta có ai thèm đi rửa lại đâu, cứ thế ngủ khò mặc cho hai bộ phận sinh dục vẫn còn nhoe nhoét tinh trùng. Nhìn con cu của Đạt hơi dơ thì Phương thấy cũng tội tội, cô tinh nghịch le lưỡi, liếm lấy đầu khất, để giúp cậu ta vệ sinh cái phần bợt đã dính lại. Nhờ nước miếng của Phương mà tinh dịch khô từ từ bong ra. Lúc sau Phương nút cái rột luôn. Đạt đang nằm ngữa, banh càng ra thì khi bị Phương bú chút vậy, cậu ta lại đổi tư thế quay sang nằm nghiên, thu mình che khuất lại dương vật luôn. Phương nghe Đạt mớ trong miệng:

- Cho em ngủ chút cô ơi… đuối quá…

Trời đất ơi cái thằng này, Phương có ý tốt định vệ sinh dương vật dùm cậu ta thôi mà làm như Phương ham muốn gì lắm vậy. Ghét, Phương “hứ” một cái rồi ngồi dậy rời khỏi giường, miệng Phương lầm bầm nho nhỏ:

- Không thèm… cô đi tắm đây…
Hai cô trò chịch nhau và nằm ở cái giường tại gian trước. Phía ngoài sân chòi nhà Đạt cây cối che phủ um tùm khuất bóng nên cậu ta luôn luôn chẳng thèm khép cửa lại, cứ để như thế tênh hênh. Mới đầu Phương cứ sợ sợ đề phòng, nhưng riết sau rồi cô thấy khu này cũng vắng vẻ thiệt nên có phần an tâm hơn, bớt lo sợ như trước. Phương đi ra nhà sau mới đi có mấy bước mà thấy giữa háng mình cứ nhớt nhớt cảm giác rất khó chịu. Cô ra chỗ lu nước thì hơi thất vọng. Sau chòi nhà Đạt có mỗi cái lu này thôi, tối qua nước cũng đầy lu. Nhưng cái sở thích làm tình của Phương thì mỗi lần chịch xong lại đi rửa cho sạch mới làm tiếp, bởi vậy qua có một đêm thôi mà lu nước vơi đi khá nhiều. May sao ở dưới cũng còn chút ít, chắc đủ để Phương rửa lại phần hạ thể đang nhớ nhớp. Cô cầm lấy cái gáo, chồm vào trong lu với múc nước. Nước chẳng còn nhiều nên Phương múc gáo nào tiết kiệm gáo đó, cô không xối ào ào như trước mà cẩn thận rót vào khu vực lo^`n mình. Chỗ này dạo gần đây cô luôn cạo sạch sẽ lông lá nên lúc rửa cũng dễ dàng hơn. Mới gáo nước đầu tiên là Phương đã làm sạch phần ngoài, chắc gáo tiếp theo cô sẽ thụt ngón tay vào trong lo^`n, móc tinh dịch còn ứ trong đó ra luôn. Phương chồm vào trong lu chút nữa để múc tiếp gáo nước. Đương múc nước bất chợt Phương nghe tiếng sột soạt sau lưng. Lúc này cô đang cúi chồm vào trong lu nên nguyên phần hạ thể đang phơi ra. Mới nghe thấy tiếng động lạ, chưa kịp rút đầu ra khỏi lu nước thì hai chân cô đã bị nhấc hổng lên, cả người bị đẩy chồm về phía trước, đầu chúi xuống phía đáy lu. Phương chới với đưa hai tay cố bám vào thành lu trơn nhớt, cố ngóc đầu lên khỏi lu. Chưa kịp định thần, hai chân cô đã bị dạng rộng ra, một thân người nào đó chắn ngay giữa. Ngay lập tức cô cảm thấy có một vật gì đang chỏi chỏi vào giữa hai chân cô, ngay khu vực mép lo^`n cô, tìm cách chui vào. Phương bất thần theo thói quen cố chòi chòi hai chân khép lại nhưng mà sao được khi bị cả một thân người chen giữa. Trong giây khắc, Phương định hét toáng lên thì chợt định thần lại. Cô thầm nghĩ không lẽ kẻ tấn công phía sau cô là Đạt. Nãy cô mút cu cậu ta chắc cậu ta đã thức, giả vờ quay đi thấy cô vào tắm thì tấn công vậy mà. Phương ú ớ nói:

- Thôi đi… bỏ cô ra nào… em giỡn gì…

Giọng nói cô vang vọng từ dưới lu nhưng chưa kịp hết câu thì cả người cô đã tê rần rần. Một khúc dương vật, một khúc thịt nóng hổi, Phương không nhìn thấy nhưng cô chắc chắn vậy đang đẩy vào trong lo^`n cô. Cảm giác bất ngờ làm cô đau thốn. Mới đầu có hơi đau rát vì hình như dương vật to quá, lại thêm nãy giờ Phương có chuẩn bị gì đâu, đâu có bôi trơn lỗ lo^`n nên khi vào hơi khó. Dương vật bị người phía sau nhét vào chắc vì vậy mà không nhanh được, từng nấc từng nấc thúc vào lo^`n Phương. Cũng may là còn số tinh dịch đọng trong lo^`n từ tối qua, nó giờ thay thế cho chất nhờn bôi trơn làm khúc sau khi dương vật to bự thúc vào trơn tru hơn. Phương cố gồng người chịu đựng đến khi khúc dương vật chạy vào lo^`n cô lút cán thì phải ‘Ứ’ lên một tiếng thổn thức. Trời ơi, từ nhỏ đến lớn Phương chưa bao giờ chịu đựng dương vật nào to như thế này. Cô chưa kịp nghĩ ngợi gì đã thấy bàn tay bóp chặt lấy mông mình, rồi dương vật lại rút ra, thụt vào. Cảm giác Phương vẫn còn hơi thốn vì chưa quen dần với dương vật to bự mà kẻ tấn công kia đã thúc nó rất nhanh, nhấp Phương như vũ bão. Cả phần bụng của Phương vắt qua thành lu trở thành điểm tựa trước sức nặng của dương vật. Hai chân Phương sau mấy cú thúc thì bị giơ hỏng lên, từng cú nắc rất mạnh mẽ đập vào lo^`n Phương chan chát. Cô thấy mình như chiếc xe cút-kít, đang bị người ta đẩy.

Mới đập vào mà khúc dương vật kia đã làm cho Phương mụ mị, phải sau chừng chục cú nắc cô mới định thần lại được. Ban đầu Phương còn tưởng đó là Đạt, về sau cảm nhận lực thúc cũng như độ lớn của khúc dương vật, cô mới hoàn hồn giật mình. Cô thầm nghĩ: “Không phải… không phải Đạt… cu Đạt đâu bự dữ vậy… với lại thường lúc mới nhấp… cậu ta đâu nhấp mạnh vậy”. Nghĩ đến đó Phương mới hoảng hồn, với bao dấu hiệu kia cô chắc chắn kẻ tấn công không phải ‘người quen’ rồi. Lúc này cô gồng người lại, cố chống cự cảm giác tê dại do độ lớn của dương vật mang lại, cô vừa uốn éo mình, vừa cố dùng hai tay đẩy cả hai thân ra khỏi lu, vừa la lên:

- Á! Ai vậy… cứu cô với… cứu cô với Đạt ơi…
Biết Đạt đang nằm ngủ ở nhà trước, Phương vừa vùng vẩy vừa cố hét lớn lên. Hai chân cô đã bị nhấc bổng lên nên quả thật cũng chẳng dễ dàng. May sau chừng một phút chống cự, bằng hết sức bình sinh cô đã thoát được thế kẹt, nhấc được đầu mình ra khỏi lu, đẩy thân hình đang chèn giữa hai chân mình ra sau. Chân cô đạp mạnh ngay bụng kẻ kia, cô đạp bằng hết cả sức bình sinh nên chắc kẻ đó đã ngã chổng vó, cô rút đầu ra khỏi lu, hai chân bủn rủn ngồi phịch xuống sàn. Cô ngẩn mặt nhìn kẻ nãy giờ tấn công mình cũng đang nằm ngã ra sàn. Cô hoảng hồn la hét ỏm tỏi. Trước mặt Phương là một kẻ lạ hoắc. Mình gã này ở trần, mặc mỗi cái quần đùi giờ đã tuột ra khỏi đầu gối. Người gã này cao lớn nhưng khắp người nhìn dơ dáy lắm. Đặc biệt gương mặt của gã nhìn có vẻ gì đó hơi kỳ kỳ. Gã nhổm đầu dậy nữa muốn đứng lên, gã nói với Phương bằng một cái giọng ngây ngây dại dại:

- Đừng có la mà… cho tui chơi đi…