Em Về Miệt Thứ

Chap 35 – END THEN


Đang hôn Phương, bất ngờ Đạt đưa tay bên eo cô, bật cái cúc áo như muốn cởi phăng chiếc áo dài mà Phương đang mặc ra khỏi mình cô. Người Phương như mụ mị, tay chân cô rụng rời mà không có bất kỳ phản ứng nào với hành động kia của Đạt. Đã rất lâu rồi, Phương chưa hề có những cảm xúc mãnh liệt như vậy, những cảm xúc rất là con gái, muốn khao khát một thân hình đàn ông tràn trề sức sống và nóng bỏng. Sau sự cố với cậu học trò ‘Cường Đô La’, Phương đã ráng sống khép kín, thu mình lại để tránh những sai lầm tương tự có thể xảy ra trong tương lai. Những tưởng chịu đựng một thời gian mọi chuyện sẽ nguôi ngoai, không ngờ hôm nay khi đối diện với Đạt, mọi thứ lại như bùng cháy. Không, Phương phải cố kềm chế lại, không thể để sai lầm này nó tiếp diễn sai lầm kia được. Phương cứ mãi lo nghĩ vẫn vơ, đến khi choàng tĩnh thì nhận ra Đạt đã cởi hoàn toàn áo dài và áo ngực cô ra rồi.
Phương hoảng hồn, lấy tay che ngực mình lại, đôi bàn tay cô giờ đây khá nhỏ bé so với đôi bầu ngực tròn trịa săn chắc của mình. Phương nói:
– Đừng… đừng làm vậy em ơi… dừng lại đi…
Đạt đang định đưa tay lên xoa bóp vú cô thì bị cô đẩy ra nên cậu ta dừng lại, hơi ngạc nhiên:
– Sao vậy cô? Sao tự dưng cô lại…
Phương lắc lắc cái đầu của mình:
– Không… cô không thể mắc sai lầm nữa… dừng lại đi em…
Đạt giờ như con ngựa đã tháo dây cương, đang lồng lộn lên thì hỏi sao mà dừng với chả lại như ý của cô Phương được chứ. Cậu ta không nói gì, đặt hai tay lên vai cô rồi choàng tới tiếp tục hôn trở lại lên môi cô, lên khắp vùng cổ của cô. Hai tay của Phương vẫn khư khư che hai bầu vú trần trụi lại, người cô cố gắng chống cự lại cám dỗ. Đạt rất nhẹ nhàng, không có hành động gì cưỡng ép cô cả, nhưng những cử cử chỉ ôm ấp, ve vuốt, liếm láp của cậu ta như thiêu đốt cô vậy. Rốt cuộc thì hai tay của cô không thể mãi ôm ngực được, phải dang ra ôm Đạt trở lại, cả người cô săn thít, da gà nổi lên cùng khắp. Đạt thủ thỉ bên tai:
– Không sao đâu, không có gì đâu. Cứ nhắm mắt lại đi cô. Bữa nay để em thư giãn cho cô nha.
Lời nói nhẹ nhàng, thủ thỉ bên tai Phương như gợi nhắc cô điều gì đó. Phương giật mình hốt hoảng, mắt mở to trừng trừng, nhìn sát gương mặt cậu ta:
– Cô… cô nhớ ra rồi… em…
Đạt đang nhẹ nhàng, nghe Phương nói vậy cũng ngạc nhiên, cậu ta tròn xoe mắt mình. Phương đẩy Đạt ra một chút xíu, rồi nhìn cậu ta lắp bắp:
– Cô nhận ra em rồi… em… hôm bữa… ở nhà nghĩ… chính… chính là em…
Mãi đến giờ Phương mới nhận ra, cô xâu chuỗi lại mọi chuyện. Từ cái vóc dáng nhỏ con, đến đôi tay nhiều lông, đến những cử chỉ ve vuốt và rồi Phương đã nhớ ra gương mặt. Cô đã gặp Đạt một lần trong quá khứ. Đó là lúc Cường chở cô sang An Biên để thử làm tình tay ba với một người bạn Cường quen trên mạng. Cậu này đã massage và làm tình phục vụ Phương, lúc đó vì mắc cỡ nên cô đã được Cường dùng khăn che mắt lại. Sau đó Cường có quay phim cho Phương xem lại, cô vì mắc cỡ nên xem mặt của Đạt có một lần thoáng qua thôi nên không ấn tượng gì nhiều. Giờ Phương mới nhớ ra tất cả. Đạt nghe Phương nói cũng biết rồi, nhưng cậu ta thắc mắc:
– Nhưng… lúc đó em nhớ… cô bị bịt mắt mà… sao… sao nhận ra em…
– Cô… cô nhớ giọng nói… cử chỉ… và thực ra lúc đó Cường có quay phim lại cho cô xem. Lúc gặp em trên lớp cô cũng ngờ ngợ… nhưng không nhận ra… giờ… mới nhớ…
Đạt thực tình không nghĩ là sẽ có lúc Phương nhận ra cậu ta nên chính bản thân Đạt lúc này cũng ngạc nhiên bối rối. Gặp lại cố nhân trên lớp, cậu ta nhận ra ngay và vẫn nhớ những cảm xúc tuyệt vời khi ân ái với cô. Đạt thấy mình thật may mắn nên luôn chăm chỉ bám sát cô để chờ cơ hội. Nay thời cơ ngàn năm có một lại đến, Đạt không thể bỏ phí được. Suy đi tính lại, cậu ta quyết định sẽ lấn tới, không chùn bước nhẹ nhàng nữa. Anh chàng bật tung hàng nút của chiếc áo sơ mi mình đang mặc. Đạt dù hơi thấp nhưng được cái vóc dáng cũng cường tráng, bụng ra bụng, ngực ra ngực, lại khá nhiều lông tay, lông bụng nên nhìn hoang dã lắm. Mớ lông trên người Đạt giờ ướt bết lại, nhìn còn hấp dẫn hơn nhiều. Khi cậu ta khoả thân, để ý Phương mắc cỡ, đỏ mặt quay đi, hai tay cô giờ không còn khư khư ôm hai bầu vú nữa nhưng vẫn có chút gì đó ngại ngùng. Kinh nghiệm cho Đạt biết đó chính là thời cơ, cậu ta xấn tới Phương lần nữa, lần này Đạt thò tay chỗ dây kéo ở cái quần lụa Phương đang mặc định kéo xuống. Phương hoảng hồn, chụp lấy tay Đạt. Khi cô quay lại, thấy ánh mắt Đạt nhìn mình, bàn tay đó của cô run run, không còn giữ được nữa. Trước sự mạnh mẽ của Đạt, cô đã buông xuôi tất cả. Cậu ta đẩy ngữa cô ra tấm ván, kéo tuột cái quần lụa trắng cùng cái silip mỏng manh ra khỏi người cô. Vậy là giờ đây, sau một hồi chống cự, lưỡng lự, giờ cô Phương đã nằm trần truồng, phơi thân thể mình trên tấm ván, giữa căn nhà lạ. Đạt định lên giường, nhưng thấy cô Phương có vẻ ngần ngại. Cô không nói gì nhưng nhìn ra cửa, nơi chiếc xe máy cô vẫn đang dựng và cửa nhà vẫn mở rộng. Đạt thấy thế thì động viên để cô không phải lo:
– Không sao đâu cô… chỗ nhà em vắng lắm… ban ngày đã ít người qua lại huống chi là đêm hôm khuya khoắt như thế này… cứ để cửa đó cho mát đi cô…
Nghe cậu ta nói vậy, Phương không còn nhìn ra cửa nữa mà nằm im. Ở trên ván, thân thể cô lúc này trắng bóc, uy nghi với hai trái đào tiên căng cứng nhô cao, lấp ló phía dưới là một vùng thiên nhiên chỉ lơ phơ vài sợi lông rất mịn và rất xinh. Đạt biết cô thường hay chăm sóc âm hộ mình rất kỹ, lần trước khi có cơ hội massage làm tình với cô, Đạt còn nhớ là cô đã cạo sạch lông lo^`n, mới nhìn thôi đã muốn bắn tinh ra luôn rồi. Cậu ta lẹ làng tuột luôn cái quần ướt nhẹp để khoả thân hoàn toàn cùng cô rồi leo lên ván. Đạt ôm chầm lấy cô, hôn nhẹ. Cô cũng im lặng, lúc sau mới bẽn lẽn thè lưỡi ra cùng với Đạt nút lưỡi nhau. Cậu ta hôn say đắm rồi từ từ thụt dần xuống, dần xuống để hai tay xoa bóp hai trái đào tiên căng tròn, chín mọng của Phương. Cử chỉ của Đạt luôn nhẹ nhàng, xoa bóp chuyên nghiệp lắm nên dễ dàng khiến Phương rên rỉ nho nhỏ “ưm ưmm”. Đạt theo quy trình tụt dần xuống xa hơn nữa cho đến khi miệng mình vừa ngáp trên bờ mu kia. Nhẹ nhàng cậu ta banh hai chân cô ra hai bên để lộ cái âm hộ xinh xắn. Cô có nói gì, có làm gì đi chăng nữa thì cái chỗ này của cô không biết nói dối. Nãy giờ những gì Đạt làm đã khiến âm hộ cô ướt át hết cả rồi, nước nhờn trong veo rịn ra, thấm loe cánh bướm.
Không để đánh mất giây phút tuyệt đỉnh hiếm có này, lưỡi Đạt bắt đầu hoạt động liên tục không ngừng xung quanh âm hộ nho nhỏ đang mít ướt những giọt nước nhờn. Lưỡi Đạt đánh lên, đánh xuống cứ như chiếc lưỡi rắn thò ra thụt vô làm cho Phương cảm thấy sướng muốn chết được. Không chịu nổi, Phương cứ kêu rên liên tục khi Đạt ra chiêu:
– Á á á hhh ahh ư ư ư ưmm ưm… chết mất thôi… Đạt ơi! Cô sướng quá!…
Bữa nay Đạt đúng số hưởng. Cậu ta không hề biết rằng đã lâu rồi không có ai ‘chăm sóc’ cái thân thể mĩ miều này của cô Phương. Không ai mơn trớn dịu dàng, hay kể cả là mạnh bạo làm cả thân thể Phương mốc meo, tơ nhện giăng đầy lối vào động thiên thai. Giờ nhờ có Đạt, khéo léo ra công dọn dẹp sạch sẽ đường đi lối vào, lấy lưỡi khua khoắn đã thông đường vào âm hộ thì hỏi sao Phương không hoan hỉ cho được chứ. Cậu ta rất kinh nghiệm, áp dụng chiến lược đánh trên, đánh dưới, hai tay xoa bóp phía trên còn lưỡi thì liên tục không ngừng liếm quanh, liếm trong ra ngoài, ngoài vào trong âm hộ Phương cho đến khi nước dâm thuỷ của cô cứ ra thật nhiều như con suối đầu nguồn. Đạt biết cô còn ngại ngùng lắm nên phải ráng cho cô ra nước thật nhiều, càng nhiều thì cô càng dễ đầu hàng, cậu ta càng dễ đút dương vật mình vào lo^`n cô hơn, cả hai sẽ sung sướng hơn, mê ly hơn. Khi nước dâm thuỷ của Phương ra thật nhiều, cũng là lúc cô rên rĩ. Phương không còn mắc cỡ, giữ thể diện nữa mà van xin cậu ta:
– Đạt ơi… cô chịu hết nổi rồi!… mau đút vô đi! lẹ đi em! ưm ưm ư ư…
Nghe chính tay Phương nói thế này thì Đạt mới thích. Thú thực là Đạt không hào hứng gì khi gia đình bắt đi luyện thi Đại Học này nọ. Cậu ta chỉ chăm học khi phát hiện người đứng lớp quá đẹp, quá xinh như cô thôi. Mấy đứa học chung với Đạt hổm rày cứ trầm trồ, cứ khen ngợi, hoặc có đứa còn nói xấu cô này nọ. Tụi nó đều là trai mới lớn mà, gặp gái thướt tha như Phương sao kềm chế được. Thằng nào cũng tấm tắc giá như có dịp được bóp vú cô, hoặc giả bú lo^`n cô, chắc là phê lắm. Đạt nghe mà khinh chúng nó. Đạt thậm chí đã từng chịch cô một lần, mắc gì chỉ ước được bóp vú, bú lồn… Đạt quyết tâm phải chịch cô lần nữa… cho thoả đam mê, cũng như cho thoả cái tôi sĩ diện của thằng con trai. Đạt như muốn hét to lên với tụi bạn mình: ‘Đó… tụi bây thấy chưa. Cổ thèm tao đó… van xin tao chịch đó… tụi bay thấy tao giỏi chưa?’ Vậy là cậu ta đường hoàng, chễm chệ ngồi lên, banh háng cô giáo Phương ra thật rộng, để cho thấy rõ cái âm đạo nhỏ nhắn mà huyền diệu. Đạt vuốt vuốt dương vật mình, rồi nhét chầm chậm vào. Cây hàng của Đạt vào đến đâu, Phương sướng đến đó. Nó đi một phát, nhẹ nhàng lút gốc. Phương hắt hơi ra, tiếng thổn thức vẫn còn văng vẳng. Đã lâu rồi không có được thứ gì đó nóng nóng trong âm hộ, giờ có cây hàng của cậu ta bù đắp. Phương sung sướng biết bao. Hàng của Đạt không phải to lớn gì, công nhận là so với Cường thì tốt hơn nhiều, nhưng còn kém xa với thầy Bona. Phương mở mắt long lanh nhìn Đạt. Gương mặt cậu ta có vẻ cũng hạnh phúc lắm khi đưa con cu mình chạy về đích trong lo^`n cô. Đạt nhét cây hàng vào hết, rồi để yên cùng cô cảm thụ sự sung sướng. Phương nhìn Đạt không còn e dè nữa. Cậu ta tình tứ nói:
– Đã quá… lo^`n cô bót chặt lắm… từ từ đã… để yên nhé… không thôi em ra mất…
Chả biết cậu ta nói thiệt hay chỉ khen Phương cho có lệ thôi, nhưng quả thật là con gái nghe vậy cũng thích thú lắm rồi. Phương đỏ mặt gật gật đầu, ôm ghì cậu ta vào lòng mình, cho mặt Đạt áp vào ngực cô, nghe tiếng tim đập phập phồng.
Cả hai lặng im trong chốc lát rồi Đạt vùng dậy, tư thế sẵn sàng. Không cần nói câu gì nữa, mặt Phương quay đi chuẩn bị. Hai tay Đạt vịnh lấy bờ vai Phương rồi bắt đầu nhịp. Cậu ta nắc từ tốn, khoan thai như cô đếm từng nhịp. Dương vật chạy ra vào lo^`n Phương, trơn tru thích thú. Những vuốt ve và những kích thích từ cái dương vật ấm nóng của Đạt trong âm hộ làm cho Phương sản khoái vô cùng. Người cô như thân cây, suốt thời gian qua héo hon không ai chăm bón, giờ mới có mấy giọt mưa xuân của Đạt tưới vào, hỏi sao không tươi cho được chứ. Cậu này rất khéo, chưa gì đã gợi lại những cảm giác thèm muốn tình dục nơi cô, bất chấp vai vế cô – trò. Đạt hào hứng hỏi Phương khi cô đang rên rĩ:
– Thích không cô… em chịch được phải không?
Chịch thì được nhưng cái tính trẻ con thật, chả khác gì Cường cả, toàn nói chuyện không đâu lúc đang làm tình thôi. Đạt lại tiếp tục bất chấp Phương cứ im lặng:
– Mà thích là chắc rồi… cô biết không… bạn bè gọi em là ‘Đạt Không Chín’ đó… biết ‘Đạt Không Chín’ là gì không… là ‘đ!t Không Chán’ đó nha…
Cái cậu này cứ huyên thuyên, làm Phương phì cười, nhiều khi làm cơ vòng trong âm hộ xiết lại dương vật cậu ta luôn. Phương buộc phải kéo cậu ta sát lại, ôm ghì lấy cậu ta, hôn lên cậu ta cho cậu ta ngừng nói. Chứ với cái điệu này riết hồi dám hỏi Phương cậu ta và Cường ai chịch giỏi hơn lắm luôn đó. Phương ôm ghì cổ Đạt xuống, nhắm mắt, nút lấy lưỡi cậu ta trong khi cậu ta vẫn đóng cây hàng vào lo^`n cô đều đều. Âm hộ Phương lúc này đầm đìa dâm thuỷ. Cô ôm ghì cậu ta, hôn mãi một lúc mới chịu bỏ ra. Cô hơi ưỡn người lên cho dương vật Đạt thọc vào sâu hơn. Hai chân Phương dang rộng và quắp lấy mông cậu ta để giữ cho Đạt không rút hết được dương vật ra khỏi người cô. Giờ Phương thấy thoải mái, không còn e dè gì nữa mặc dù đang chịch cậu ta khi ngoài cửa vẫn mở tang hoang. Trong nhà đèn sáng mà ngoài sân tối thui, gió thổi vi vu luồn qua vào nhà. Đạt lại chống tay lấy thế nhịp, cô mân mê đầu vú, xoa khắp bụng dưới và mở mắt nhìn cậu học trò đang làm tình với mình, bằng cặp mắt đầy dục tình và thèm khát. Mỗi lần Đạt sập vào hang của Phương, cô lại vật đầu sang một bên, miệng bật một tiếng: “Ôi.dza..”. Được một lúc, chợt Đạt nghĩ ra gì đó, cậu ta lại nói:
– À… mình đổi tư thế nhé. Doggy nhé… em nhớ cô thích tư thế này lắm phải không?
Phương không thích cậu ta nói nhiều nhưng lần này quả thực cậu ta nói đúng tâm lý quá. Cô đành im lặng, gật đầu e lệ. Thấy vậy Đạt liền rút dương vật ra khỏi lo^`n Phương, toàn dương vật đẫm nước nhờn. Phương thì nhanh chóng lồm cồm nhỏm dậy xoay người lật úp lại. Cô quỳ đầu gối bò chồm hỗm trên tấm ván, cặp mông bạnh ra, mời mọc. Phương ngoái lại nhìn thì thấy Đạt đang nắm dương vật, tra vào cửa mình cô rồi nhét nó vào. Đạt nắm mông Phương, nắc rất điệu nghệ chẳng mấy chốc lại làm cho Phương phải bật lên những tiếng rên rỉ nữa. Cậu này nhỏ tuổi nhưng chịch giỏi ghê, làm Phương nứng quá đỗi. Cô sụp đầu xuống, banh rộng cặp mông cho Đạt hoạt động được thoải mái hơn. Đạt giao hợp với Phương từ sau, động tác nhanh, mạnh bạo hơn, đâm vào cũng sâu hơn nhiều. Nước nhờn trong âm hộ Phương tuôn ra liên tiếp. Cô rên rỉ mỗi lúc một to hơn, không còn quan tâm đến xung quanh nữa, thoải mái thưởng thức những đam mê và khoái cảm của tình dục. Cô bật lên những tiếng Á .. á.. nho nhỏ mỗi lần Đạt đâm sâu vào lo^`n mình. Phương vùi mặt xuống tấm ván trong sự khoái cảm tột độ. Bất thần ‘Chát’, Phương đau điếng ở mông. Rồi sau đó lại liên tục, và rất mạnh bạo. Cô đoán chắc cậu ta đang vỗ mông mình. Đạt vỗ không mạnh, có vẻ cũng dè chừng, chắc là sợ Phương đau. Phương nhớ là cậu ta cũng biết sở thích bạo dâm này của cô, nên chắc mới làm vậy để kích thích cô. Cô ngoảnh mặt lại nhìn, thì cậu ta giơ tay, nhưng hơi ngần ngại. Cô thổn thức:
– Mạnh lên… mạnh lên nữa đi em… đau quá… sướng quá…
Nghe vậy thì Đạt không còn kiêng dè gì nữa. Cậu ta vừa thúc, vừa đánh đít Phương đến đỏ cả mông. Nhiều khi đánh mạnh quá làm Đạt đau cả tay, phải dừng lại một chút để nghĩ. Phương chẳng quan tâm, còn khuyến khích cậu ta nhiều hơn. Cậu ta làm Phương lâu rồi mới thấy được mình sướng như thế này. Thân thể cô rã rời, không còn kềm chế được nữa. Ngay lúc đó, Đạt nhấp mạnh, bấu mông Phương thật chặt. Phương biết đã đến lúc, cô cũng sướng quá rồi. Bất ngờ, Đạt điệu nghệ rút dương vật ra, đẩy Phương nằm sấp mặt. Cậu ta nắm dương vật, bắn vọt khắp lưng cô. Tinh dịch cậu ta trắng đục, bắn xịt khắp cả khoản lưng Phương luôn. Đạt sung sướng nằm gục xuống bên cạnh Phương. Cả người cậu ta và Phương ướt đẫm mồ hôi. Đạt nhìn Phương nằm sấp, mãn nguyện đầy lạc thú.
Ngoài trời gió thổi mạnh, rồi bất ngờ cơn mưa lại trút xuống dữ dội. Đạt ngó ra thấy xe Phương vẫn để ngoài sân, có cặp cô treo ở đó. Chắc sợ cô bị ướt đồ, Đạt quay ra định dắt xe cô vào trong. Nhưng khi nãy lúc đậu xe lại, Phương có thói quen khoá cổ xe nên cậu ta loay hoay mãi chẳng dắt vào được. Đạt đành lấy cái cặp cô mang vào, rồi nói:
– Chìa khoá xe cô đâu… để em dắt vào…
Phương để lẫn chìa khoá đâu đó trong đống quần áo cả hai đã vứt bừa trên ván. Cô ngồi dậy, lục một chút để tìm chìa khoá rồi dừng lại, cười nói:
– Thôi không sao… cứ để đó đi… không ướt cặp sách là được rồi…
Cả người Đạt ướt nhem, cậu ta nghe vậy thì nói:
– Ừ… không sao… chỗ này vắng lắm… không mất đâu mà lo…
Phương chợt nghĩ gì, rồi mĩm cười. Đạt thắc mắc hỏi:
– Cô… cô cười gì vậy?
– Cô cười vì thấy mình may… may mà ở lại nhà em… chứ giờ chạy về chắc còn đang ở giữa đường… chắc ướt như chuột lột luôn rồi.
Đạt gãi đầu cười, nói theo:
– Ừ… may quá… may quá ha…
Cả hai cùng ngồi trần truồng trên ván, ngắm cơn mưa lại trút xuống, vẫn rất lớn mà chưa có dấu hiệu sẽ tạnh. Chợt, Phương hỏi cậu ta:
– Đạt nè… em nhận ra cô từ trước rồi phải không?
Đạt nghe thế thì gật gật đầu. Phương hỏi tiếp: – Từ khi nào vậy?
– Hôm bữa đầu tiên đến lớp… thấy cô là em nhận ra ngay rồi…
– Lâu dữ vậy mà vẫn nhớ hả?
– Hihi… dĩ nhiên rồi… hiếm có ai làm tình mà sướng như cô vậy nè…
– Lại nịnh cô nữa phải không?
– Hihi… em nói thiệt mà…
– Cô hỏi nè… Bộ… bộ em hay… hay đi massage cho người ta… giống vậy lắm hả…
– Không có đâu cô. Mấy cái massage đó… em học trên mạng thôi… Em chơi một diễn đàn trên mạng… rồi vô tình làm quen với Cường… rồi cậu ta mới rủ cùng some với cô đó…
– Em… em có hay ‘some’ vậy không?
– Dạ… cũng ít lắm… nhiều người ta nói thôi… chứ đâu dám làm đâu. Hôm bữa em nghe Cường rủ là em mừng lắm. Tính ra hên thiệt… mà cô với em cũng có duyên… không ngờ gặp lại nhau.
Phương im lặng nghe Cường nói. Rồi cậu ta chợt ngập ngừng tiếp tục:
– Cô à… hay là vậy… trời khuya lắm rồi… lại mưa nữa… hổng ấy đêm nay cô ở đỡ nhà em nha?
Phương thở dài, ngó trời mưa rồi nói:
– Chắc phải vậy rồi… đâu còn cách nào khác.
Rồi Phương lại im lặng. Cô ngồi thừ nhìn cơn mưa đang tuôn ào ạt, rồi bất chợt cô ngồi dậy, đứng lên đi ra ngoài sân. Đạt thấy vậy liền hỏi cô:
– Cô… cô đi đâu vậy?
Phương quay lại nhìn cậu ta mĩm cười nói:
– Tắm mưa… em thích không… ra với cô…
Đạt thích thú chạy đến nắm tay Phương rồi cùng cô ra ngoài trời. Cơn mưa đêm ban đầu còn lạnh, sau một hồi tắm, đùa nghịch dưới cơn mưa thì cả hai đã thấy thoải mái hơn, không còn giá buốt nữa. Đạt ân cần, vuốt ve cô, để những hạt mưa nó trôi tuột đi mớ tinh dịch mà cậu ta xuất trên lưng của cô. Cô thủ thỉ với cậu ta:
– Em đó… làm dơ hết lưng cô rồi…
– Dạ… em xin lỗi… tại… tại em không có bao cao su…
– Cần gì… đâu ai cấm em cho vào trong đâu…
– Thiệt hả cô… vậy lát nữa… em bắn vào trong luôn nha…
Phương bẽn lẽn chỉ gật đầu mà không đáp lời Đạt. Cậu ta thấy vậy thì có vẻ hào hứng lắm, liền ôm xiết lấy cô dưới cơn mưa. Cả hai cùng trần truồng dưới mưa, giữa đêm khuya giá rét. Xung quanh ánh sáng mịt mời, chỉ có ánh đèn từ căn nhà nhỏ của Đát hắt ra thôi. Đạt và cô hôn nhau nồng cháy, vừa tranh thủ ve vuốt, rờ rẫm thân thể ướt át, trợn nhợt của nhau. Lần này đến lượt Phương chủ động, cô hôn một lát rồi từ từ thụp xuống, bú cu cho cậu ta trong khi Đạt đứng sững giữa sân. Cô không màu mè, dùng kỹ thuật này nọ nhiều mà nhanh chóng há miệng, nuốt trọn dương vật cậu ta đến tận cuốn họng. Đạt sung sướng đến mức phải ngữa cổ ra rên rĩ. Cậu ta nắm lấy đầu Phương, phụ hoạ đập nhẹ vào háng mình mỗi khi cô gật gù lúc nhả, lúc nuốt trọn cây hàng đến tận gốc. Phương chỉ cần bú nhiệt tình chút xíu thôi là cây hàng của Đạt đã dựng đứng mạnh mẽ rồi. Cô mĩm cười ngữa cổ nói với cậu ta:
– Hihi… để coi coi… bạn bè gọi em là ‘Đạt Không Chín’ có đúng không nhé!
– Được… vậy đêm nay cho cô mệt mõi luôn… đừng trách em nhé!
Cả hai không quay trở lại vào trong mà tiếp tục chịch nhau dưới mưa. Phương đứng, đầu dựa vào xe máy của mình cho Đạt đứng phía sau ôm mông cô mà chịch. Cả hai chịch lâu lắm, hoang dã lắm, thoải mái vô cùng giữa ngoài trời từ lúc mưa còn lớn đến khi tạnh mưa vẫn chưa xong. Đạt chịch không dai như Bona, cũng xuất tinh liên tục đến mấy bận, nhưng được cái cậu này lấy sức lại nhanh, tiếp tục chiến đấu với Phương không nghỉ sau mỗi lúc vừa xuất tinh xong. Những lúc sau, lần nào Đạt cũng nghe lời cô, bắn cả đống tinh dịch vào lo^`n cô. Cậu này bị bạn bè gọi là Đạt Không Chín cũng không ngoa. Chịch gì mà dai sức phải biết, chịch hoài Phương vẫn không chán. Đạt chịch cô càng về đêm càng khoẻ, là cô hết lần cực khoái này đến lần cực khoái khác… Dâm thủy cứ tuôn ra tràn trề từ âm hộ.
Mãi đến lúc gần sáng, Đạt mới phóng dòng tinh trùng cuối cùng vào người cô. Cô nằm ngã trên ván, cùng cậu ta cảm nhận tinh dịch đang tuôn chảy miệt mài từ âm hộ, trào ngược trở ra. Cô có phần hơi ngần ngại nói với Đạt, cô sợ ba mẹ cậu ta về nhà bất ngờ, nhìn thấy vậy thì không hay. Cậu ta cười bảo Phương cứ an tâm. Thực ra khi nãy Đạt chỉ ‘dụ khị’ cô thôi, nhà Đạt ở gần sát trường, đó là tiệm sửa xe và cậu thực sự cũng ở đó với ba mẹ. Căn nhà nhỏ này ba mẹ Đạt lâu lâu mới xuống, mỗi khi có nhu cầu thăm lại ruộng vườn. Bình thường họ vẫn để trống đó cho mình cậu ta tới lui thôi. Dạo gần đây tập trung luyện thi nên Đạt hay xin ba mẹ ra ở đây đặng yên tĩnh mà chuyên tâm học hành. Thế là Phương mới vỡ lẽ ra, té ra cái cậu học trò hiền lành này âm mưu dụ dỗ cô từ đầu rồi chứ đâu phải tình cờ gì mới kéo nhau vào đây đâu. Phương trách mặc Phương, còn Đạt thiếp đi ngủ ngon lành. Chịch với Đạt gần cả đêm Phương cũng mệt lắm, nhưng tinh dịch cứ chảy rỉ rỉ từ âm hộ ra thế này làm sao cô ngủ được. Cô nhỏm dậy đi vào nhà sau, tìm nước rửa ráy cho sạch lại đã. Phương dùng hai tay bụm lo^`n, lẽo đẽo ra ngoài để ra nhà sau tìm nước. Thấy lu nước nhà Đạt, cô ngồi xuống, xối từng gàu lên thân thể, thọc tay vào lo^`n móc cho tinh dịch chảy ngược ra.
Cô ngồi thừ đó, ngẫm nghĩ về cuộc đời mình. Phương vốn từng sống như một nữ tu, cuộc đời nhàm chán mãi đến khi gặp được Cường. Cậu ta vẫn là người đã ‘khai sáng’ cho Phương vào thế giới nhục dục lạc thú này. Phương phân vân nhiều lắm vì mãi đến giờ cô vẫn nhớ đến Cường, phải chăng đó là tình yêu. Bữa nay khi làm tình với Đạt, cô mới dần hiểu ra bản thân hơn. Ngày Cường tỏ tình với Phương cậu ta đã sai, Phương chấp nhận làm bạn gái Cường thì càng sai nữa. Cả hai đến với nhau bằng tình dục, gắn bó với nhau bằng tình dục giản đơn thế thôi, nên đến khi không còn gì, chia tay nhau cũng rất đơn giản. Phương biết mình đã sai khi gắn tình cảm mình vào những lạc thú này. Thôi kệ, từ nay Phương sẽ chấp nhận một cuộc đời phức tạp, có hai mặt của bản thân mình. Một mặt là hình ảnh cao ráo, đạo đức của một nhà giáo mẫu mực. Mặt khác là một thân hình nóng bỏng, sâu thẳm trong một trái tim luôn khát khao nhục dục. Hai điều tưởng chừng như vô lý lại cùng xuất hiện ở bản thân cô. Điều đó đã làm cô đau khổ suốt thời gian qua, nhưng nay Phương đã có cách nhìn khác hơn. Cô phải chấp nhận cuộc sống này, chấp nhận sống đạo mạo, đạo đức khi ban ngày là cô giáo, cô phải sống thật hơn, khát khao hơn khi ban đêm cô chỉ còn là một thân hình nóng bỏng khát khao nhục dục. Cậu Đạt mới quen này, hay thậm chí những người con trai khác sẽ đến với cô trong tương lai sẽ giúp mang nhiều lạc thú đến cho cô và đến lúc đó cô sẽ chấp nhận nó, sẽ sống với nó, sẽ vui thú với nó, sẽ sống thật với bản thân mình hơn, không còn giả dối nữa. Vì đó chính là cuộc sống của cô.
AND THEN……………..