Em Về Miệt Thứ

Chap 30


Chào buổi sáng cả nhà…
Hôm nay mình bận công việc, bay mất cả ngày nên post sớm…. mong anh em ủng hộ nhé….
……………………………………………………
Bona điều trị cỡ hơn tuần lễ thì bệnh viện mới cho về nhà. Thầy thực sự thấy cũng đỡ nhiều rồi nhưng Phương thì cứ lo nên suốt quãng đường chở thầy từ Rạch Giá về, cô chạy chậm rì. Cô chạy được đoạn ngắn thì bắt thầy nghĩ, thành thử từ Rạch Giá đi về đến nhà thầy mãi đến chiều mới tới. Bona ở có một mình, nhà cửa không ai quét dọn hơn tuần lễ nên bừa bộn và dơ dáy lắm. Phương lại tiếp tục dọn dẹp phụ thầy một lúc đến khi trời sụp tối mới xong. Lo cho thầy ăn uống xong thì Phương mới chia tay thầy. Bona ngập ngừng:
– Em… em về hả Phương?
– Dạ… em cũng phải về dọn dẹp lại phòng ốc… cũng bỏ cả tuần rồi…
Mặt Bona hơi xụ xuống, thầy có vẻ buồn vì định rủ Phương ở lại với mình. Phương lo tươm tất đâu đó xong mới đi, lúc đi cô còn dặn thầy:
– Thôi anh tịnh dưỡng cho khoẻ đi… mai em phải lên trường lại rồi… – Nói đến đó cô ngập ngừng một lúc mới tiếp – Có gì trưa rãnh… em ghé qua!
Nói xong thì cô bỏ đi ra ngoài, nổ máy xe rồi chạy đi. Bona tưởng cái vụ ‘chăm sóc’ mình đến đây là Phương thôi, nhưng khúc sau nghe cô nói ‘trưa rãnh… em ghé qua!’ thì thầy mừng hết lớn. Vậy là, thầy nghĩ mình có cơ hội nhiều lắm rồi. Được Phương lo ăn uống no đủ rồi nên giờ Bona chẳng cần làm gì cả. Cô đi rồi thầy định tắt đèn đi ngủ thì nghe có tiếng lục đục bên ngoài.
– Ai đó!?
Trời tối rồi, thầy nhìn từ trong chòi ra không rõ nên mới hỏi vọng như thế.
– Em nè thầy!
Sau cái giọng trả lời đó là một người con gái đi vào. Bona mĩm cười chào:
– Huê hả em? Đến thăm thầy hả? Vào đây ngồi đi!
Cô bé Huê ăn mặc giản dị, áo sơ mi quần tây đen, tay cầm một túi quà nhìn rất trang nhã bước vào trong nhà rồi cúi chào lễ phép.
– Dạ! Em chào thầy! Thầy khoẻ chưa thầy!
Bona cười đon đã:
– Khoẻ nhiều rồi em… giờ thầy đi lại cũng được rồi. Em đến thăm thầy được rồi, bữa nay bày đặt quà cáp chi nữa vậy.
Huê nghe vậy thì ngập ngừng. Cô bé để túi quà lên ván rồi nói:
– Thực ra thì… quà này không phải của em… là của anh Cường… gửi thầy…
Bona nghe Huê nhắc đến Cường thì sắc mặt thầy nghiêm lại. Thầy lẩm bẩm: – Là Cường à?
– Dạ… quà này là ảnh gửi đó thầy… bữa nay em thay mặt ảnh đến xin lỗi thầy. Ảnh không cố ý đâu thầy… thầy đừng giận ảnh nha…
Vừa nói Huê vừa sấn tới gần Bona, gương mặt nài nĩ. Bona im lặng, thầy đặt tay lên vai cô bé:
– Thì thầy cũng có giận hờn gì nó đâu. Chuyện này cũng đâu phải nó làm… tại cái thằng du côn kia thôi… Em nhắn lại cho nó yên tâm… thầy và hai cô không nói gì đâu… mọi chuyện không liên quan gì đến nó đâu… đừng lo…
– Dạ… nghe thầy nói vậy thì em yên tâm!
Bona dìu Huê lại chỗ tấm ván rồi ân cần hỏi hang:
– Thôi… ngồi đi mình nói chuyện… kể thầy nghe coi… cũng cả tuần rồi… chuyện em và Cường giờ thế nào rồi… chắc… chắc như ý em muốn rồi phải không?
Thời gian qua Bona và bé Huê cũng khá thân thiết với nhau rồi nên nói chuyện chẳng cần e dè mắc cỡ gì nữa. Mọi chuyện diễn tiến thế này mới đầu cũng do kế hoạch của cô bé thôi, còn chuyện Bona bị đâm là ngoài ý muốn. Thầy nằm bệnh viện hơn cả tuần không gặp ai ngoài cô Phương nên không nắm thông tin gì cả. Bé Huê nghe thầy nói vậy thì đỏ mặt, cô bé kể:
– Dạ… nói ra thì chưa đúng lắm… nhưng cũng tạm ổn thầy à… để em kể thầy nghe…
…………………………………………………
Tối hôm diễn ra sự việc, bé Huê nấp ở nhà cô Thu chứng kiến mọi việc. Chừng khi thấy cô Phương chở thầy Bona đi, rồi Cường cũng bỏ đi thì cô bé biết ngay kế hoạch đã thành công nên mới về nhà ngủ. Toàn bộ chuyện diễn ra ở nhà Bona thì cô bé không biết gì cả. Mãi đến sáng hôm sau khi Huê đi học thì mới nghe tin dữ là thầy Bona bị người ta đâm. Tin tức lúc đó lộn xộn lắm, khắp trường đồn đại tùm lum. Huê tưởng mọi chuyện đổ vỡ hết rồi chứ nhưng càng nghe thì càng thấy có vẻ tất cả chỉ là lời đồn mà chưa ai biết được gì. Suốt ngày hôm đó Cường không đi học. Huê có nghe lời đồn là người ta nghi Cường đâm thầy Bona nên lo lắng lắm. Học xong cô bé chạy về nhà Cường thì bà người làm bảo là cậu không có nhà, cũng không cho cô vào nhà như trước nữa. Hai ba ngày liên tiếp, Huê như ngồi trên đống lửa với cái mớ thông tin và lời đồn. Cô nghe trường thông báo là cô Phương được cử đi chăm sóc thầy Bona, còn cô Thu dạy thế. Huê muốn hỏi cô Thu lắm nhưng sợ lộ chuyện nên chẳng dám hỏi gì. May sao rồi cũng có tin chính thức khi công an cho biết là thầy bị ăn trộm đâm lúc thầy bắt trộm, không liên quan đến Cường. Chuyện sáng tỏ rồi mà Huê vẫn chưa thấy Cường đi học nên cô bé lo lắng lắm. Huê biết bà người làm của Cường hay đi chợ nên cứ tranh thủ hỏi thăm bà ta. Bà này biết rõ chuyện tình cảm, tình yêu tình dục của Cường mà bởi vì suốt thời gian cô Phương hay bé Huê ghé chỗ Cường thì bà ta vẫn ở đó. Có điều là bà kín miệng nên Cường mới để bà biết nhiều vậy thôi. Nghĩ thấy cảnh Huê nài nĩ khá tội nên bà ta cuối cùng mới chỉ. Bà ta bảo hôm đó Cường báo là đâm người ta. Ba Cường la, rồi mới đi lo chuyện công an này nọ cho cậu, dặn cậu trốn ở đâu đó thời gian hãy về. Bà ta nghe ba mẹ Cường nói với nhau, hình như là cậu đang trốn tạm chỗ đầm tôm của gia đình. Hổm rày mọi chuyện cũng êm rồi nhưng do cậu ham chơi không chịu về thôi. Huê cảm ơn bà người làm rối rít. Bà ta còn cẩn thận dặn đi dặn lại cô là đừng nói ai biết là bà ta chỉ. Huê biết chỗ Cường ở rồi thì một hai bỏ hết công việc, lặn lội lên đầm tôm tìm cậu.
Lúc Huê đến đầm tôm nhà Cường hỏi thăm thì người làm ở đó nói là không biết, rồi không có cậu ở đó. Huê biết chắc Cường ở trong nên năn nĩ họ cho vào nhưng ai nấy nhất mực từ chối. Cả đám người làm nhà Cường ai nấy cũng dữ dằn, làm cô sợ muốn chết. Huê buồn và thất vọng lắm. Cô không còn cách nào khác định bỏ về. Nhưng một lúc sau Huê nghĩ lại, cô quyết tâm gặp Cường cho bằng được. Vậy nên Huê không về nữa mà núp ở ngoài chờ một lúc lâu. Cô đợi đến khi trời tối, đám người làm nhà Cường về hết, đóng cửa rào ở ngoài luôn. Đến khi chắc ăn không còn ai nữa, Huê tìm cách chui qua hàng rào để vào trong. Đầm tôm này chỉ có dãy hàng rào là sáng đèn, đi sâu vào trong, ngang qua dãy đê ngăn cách mấy ruộng tôm thì tối thui. Huê lần mò đi trong bóng đêm, không dám kêu la gì hết, cô đi quanh mấy căn chòi canh tôm nhìn vào trong coi Cường có đó hay không. Mấy chòi canh tôm chòi nào cũng sáng đèn, nhưng hầu hết chẳng có ai cả. May sao, Huê đi sâu vào trong nữa thì từ từ mới tìm ra. Chỗ này có một căn chòi, coi có vẻ khác biệt vì nó xây kiên cố hơn mấy chòi khác. Huê lại gần thì nghe có tiếng ồn ào như có người bên trong. Mừng quá, cô chạy lại chỗ cửa sổ ngó nhìn vào thử. Cuối cùng Huê cũng tìm thấy Cường, cậu ta quả là có ở trong chòi thật, nhưng lúc này Cường khá bận rộn. Bên trong chòi, Huê thấy có cái giường, quạt nước và một số tiện nghi sinh hoạt khá hiện đại. Cường đang ở trong chòi với một cô gái, nhìn rất lạ mặt. Cậu ta và cô gái kia đều trần như nhộng, đang làm một việc rất quen thuộc, và với cái tư thế mà Cường luôn luôn thích là thế doggy. Tìm thấy Cường thì Huê vui, nhưng quả thực cô chỉ muốn lao vào, mắng cho cậu ta một trận, hổm giờ cô thì lo cho cậu ta muốn chết. Tưởng cậu ta trốn chui trốn nhũi thì buồn lắm, ai dè còn rãnh thời gian thoãi mái chịch gái nữa cơ chứ.
Huê mắc cỡ quá, cô không dám nhìn nữa mới quay mặt ra. Cô đang phân vân chưa biết sẽ vào như thế nào, hay là đợi Cường chịch xong cô gái kia. Đang ngẫm nghĩ thì chợt Huê nghe tiếng gió sau lưng mình. Chưa kịp hoàn hoàn thì đột nhiên có ai từ sau lưng chồm tới, đẩy cô ngã nhào xuống đất. Huê bị đẩy nằm xuống đất đau quá phải la lên “Á”. Cô chưa kịp ngẩn đầu lên thì đã bị bóng đèn kia vật ngã lăn. Dù chưa nhìn thấy nhưng qua vóc dáng, Huê có thể đoán người đang tấn công mình là người đàn ông và người này khá cao lớn.
Vừa vật nhau với cô, người này vừa la hét rất lớn:
– Ăn trộm! Thằng này gang ha… bữa nay mày tới số…
Huê đau quá… la lên hoảng hốt:
– Á… anh ơi… không phải…
Sau vài giây chống cự thì Huê lại đỏ mặt khi nhìn rõ người đàn ông đang tấn mình. Anh chàng này cao lớn, dáng vạm vỡ và điều thú vị là đang ở trần ở truồng, khoe dương vật đang thẳng băng. Huê sức yếu, nhìn thấy cái của nợ đó của đàn ông lại mắc cỡ nên tay chân bủn rủn, thoáng chốc là bị cái người trần truồng này bắt lại liền. Anh chàng này lấy một tay xiết cổ Huê, tay kia khống chế cô. Chẳng biết thế nào mà tự dưng tay anh ta bóp ngay hai vú Huê. Chắc anh này chưa nhận ra cô là con gái nên bóp rất mạnh. Chừng khi bóp được đào tiên của cô rồi, mới ngẩn tò te ra, hỏi lớn:
– Ủa… là con gái hả?
Huê cố sức đẩy người này ra, van này:
– Anh bỏ em ra đi… em không phải ăn trộm đâu… em xin anh…
Huê mới nói đến đó thì thấy Cường đã từ trong đi ra, cậu ta vẫn để nguyên dáng vẻ trần truồng, y chang như cái anh chàng cao lớn sau lưng cô. Cường hỏi:
– Miên… có chuyện gì vậy?
– Tui bắt được ăn trộm nè cậu… mà hình như lạ quá…
Thấy Cường, Huê rối rít kêu lên:
– Anh Cường ơi… cứu em với… em nè!
Trời hơi tối, Cường phải lại gần mới nhìn thấy, cậu ta trợn mắt:
– Huê… em… sao em lại ở đây?
Thằng Miên đang bóp cổ Huê từ sau, hỏi:
– Ủa… bạn cậu hả?
Cường nghe vậy thì gắt:
– Đụ mẹ… còn hỏi nữa… mau thả cổ ra…
Vậy là thằng Miên mới thả Huê ra. Cường thấy cô đau nên ân cần thăm hỏi. Huê khóc thút thít, ôm chầm lấy cậu nhưng nói là mình không sao để Cường yên tâm. Cường dìu Huê vào trong chòi để hỏi thăm. Cậu ta và thằng Miên vẫn rất tự nhiên với cái dáng vẻ trần truồng của mình, với Cường thì Huê không lạ, nhưng với thằng Miên thì cô mới gặp lần đầu nên hơi mắc cỡ, mặt cô cứ quay quay đi, tránh nhìn thẳng vào thân hình hắn ta.
Cường dìu Huê vào trong lều thì thấy cô gái trần truồng kia ngồi đợi sẵn bên trong. Lúc nãy chắc cả hai đang chịch ngon lành thì nghe tiếng ồn ào bên ngoài nên Cường mới bỏ dở mà chạy ra. Nhìn thấy Huê đi vào mà cô gái kia vẫn thản nhiên ngồi đó, không chút gì ngại ngùng. Tình thế hơi khó xử, Cường chờ thằng Miên từ ngoài vào sau cậu luôn thì mới nói với cô gái và hắn ta:
– Thôi… mày ở đây chịch tiếp đi Miên… tao dắt bạn tao ra ngoài nói chuyện cái…
Thằng kia chắc tên Miên, hắn mừng rỡ cười hớn hở: – Dạ cậu… vậy để con chơi…
Nói xong, Cường lại dắt tay Huê mở cửa ra ngoài. Bên trong trước khi đi, cô còn nghe lời cô gái nói với thằng Miên kia nữa:
– Thôi… đéo chơi với anh đâu… chơi dai chết mẹ… mệt muốn chết hà…
– Bộ đéo muốn là được hả… cậu Cường bao cô nguyên đêm rồi nha… nào… banh háng ra coi…
Cường thong thả dắt Huê đi bộ dạo dọc bờ đầm tôm. Dù trời rất tối nhưng Cường có vẻ thong thuộc địa hình nên đi dễ dàng. Cậu vẫn tự nhiên, lúc này vẫn để trần truồng, dương vật lúc đi cứ lúc lắc qua lại, nhìn ngồ ngộ vô cùng. Cường hỏi Huê:
– Em… em còn đau không… thằng Miên nó bóp mạnh quá mà…
Huê lắc lắc cái đầu. Cường lại hỏi tiếp:
– Em… em đi đâu sao lại đến đây?
– Anh còn hỏi nữa… thì người ta đi kiếm anh chứ kiếm ai… sao tự dưng anh bỏ học mấy bữa…
Cường ngập ngừng, mắc cỡ không trả lời. Huê tiếp:
– Anh khỏi nói… em cũng biết hết rồi…
– Bộ… bộ em biết hết thiệt hả…
– Uhm… đâu phải mình em… đồn khắp thị trấn rồi…
– Vậy hả… chậc… chết thiệt đó…
– … anh… anh đâm thầy Bona phải không?
– Không… không phải anh… là thằng khác…
– Đâu… kể em nghe coi!
Cường kể một mạch cho Huê nghe. Đêm đó, rời khỏi nhà cô Thu, Cường lái xe dọc theo đường tìm cô Phương mà không thấy, về nhà cô tìm cũng không thấy. Cậu ta nghi là cô Phương ở chỗ Bona nên hỏi thăm nhà thầy rồi tìm đến. Để chắc ăn, Bona kêu thêm đám Tảo tóc dài đi theo mình, mới đầu chỉ định đánh ghen dằn mặt thầy thôi. Ai dè thầy dữ quá… cả đám Tảo tóc dài đánh không lại. Thằng Tảo đâm thầy xong thì chạy, nó lại báo làm Cường hơi hoảng mới chạy luôn. Rồi mọi chuyện còn lại thì Huê đã biết. Huê nghe xong thì nói cho Cường yên tâm:
– Anh đừng lo… thầy Bona không nói gì đâu… thầy nói bị ăn trộm đâm thôi… không liên quan đến anh… chuyện vẫn chưa ai biết gì đâu…
– Thiệt hả… được vậy thì đỡ lo hơn rồi…
– Chuyện xong rồi… anh theo em về nhà… đi học lại đàng hoàng đi…
– Anh… chắc anh không học nữa đâu… chán lắm…
– Anh sợ gặp cô Thu… cô Phương hả…?
– Cô Thu anh chẳng ngán… chỉ là… Phương…
– Cổ… cổ giận anh thiệt hả? – Huê vừa hỏi vừa mừng…
– Uhm… chắc lần này không cứu vãn được. Anh thấy cổ giận lắm… chán quá…
Huê nghe vậy thì tức mình nói:
– Chán gì mà chán… anh chán rồi tự dưng bỏ học… tưởng anh trốn ở đây bị gì… làm em lo muốn chết… ai dè… cũng phong lưu quá ha…
Biết Huê nhắc đến chuyện cô gái kia, Cường cười giả lả:
– He he… chuyện sinh lý mà em… em cũng biết anh quá rõ mà…
Huê bẽn lẽn hỏi: – Nhưng… cổ lại là ai vậy?
– Sao hả… giờ đến phiên em ghen hả?
– Không… em hỏi cho biết thôi… em… em đâu dám ghen anh…
Huê hơn hờn chút xíu, Cường cười dỗ dành:
– Không phải… cổ là gái thôi… anh kêu về để chơi chung thằng Miên cho vui… không phải quen biết gì đâu em… ăn bánh trả tiền thôi…
– Anh… anh thật là… sao mà hứng… sao không kêu em… gọi cổ làm chi… cho phí tiền…
Vừa nói Huê vừa mắc cỡ, cúi gầm mặt xuống đất. Cường biết vậy nên cười, nâng mặt cô bé lên:
– Thì anh biết rồi… biết em ngoan nhất rồi… bởi vậy thấy em là anh bỏ cổ liền… thấy chưa…
Nói xong, Cường hôn lên môi cô bé nụ hôn thắm thiết, muốn nuốt lấy lưỡi cô bé. Cường hỏi:
– Dạo này thấy anh quậy vậy… có sợ không?
Huê lắc lắc đầu:
– Em nói rồi… em không cần biết gì cả… chỉ cần anh đừng bỏ rơi em… chỉ cần cho em được gần gũi anh… là em vui rồi…
Cường cười hề hề nói:
– Gần gũi không thì làm được gì… phải chịch nữa chứ!
– Cái anh này… dâm quá!
Nói Cường dâm chứ Huê nghe xong cũng khoái thấy mồ. Cường nhòm Huê một lượt rồi nói:
– Nãy giờ thằng Miên nó làm em lấm lem bùn đất hết rồi… đi theo anh… tắm rửa lại cho sạch…
Huê bẽn lẽn gật đầu rồi để yên cho Cường kéo mình đi. Cậu ta dẫn Huê đi ngược lại cái chòi hồi nãy mới rời đi. Bên hông chòi gần chỗ cửa sổ có cái nhà tắm mà hồi nãy tối quá Huê nhìn không ra. Cường mở đèn cho nhà tắm, vào trong tìm ca, mở nắp lu cho Huê. Lúc cậu ta chuẩn bị xong thì bảo Huê cởi quần áo ra. Cô bé ngần ngừ nhưng nghe lời Cường lắm, nhanh chóng cởi hết bộ đồ mình ra, cho Cường treo lên một góc nhà tắm. Huê múc nước định xối nhưng Cường ngăn lại, cậu ta mĩm cười nói rằng bữa nay sẽ tắm cho cô.
Huê nghe thế thì còn gì thích hơn, cô mỉm cười đồng ý. Huê thấp hơn Cường một chút, cậu ta múc hai ba gáo nước thấm ướt cơ thể cô. Nước mới đầu hơi lạnh, làm Huê run run luôn, nhưng cô chẳng dám than van gì. Xong, Cường lại bảo cô đứng khom lưng chống hai tay ngay chỗ cái lu nước, rồi lấy cục xà bông xát khắp cơ thể cô. Bữa nay Cường chăm sóc Huê chu đáo, múc nước xối cho xà bông trôi đi luôn. Bàn tay Cường mềm mại cứ mơn man lướt khắp cơ thể của Huê khiến cô cảm thấy khoan khoái vô cùng. Huê rất cảm kích màn chăm sóc vừa rồi của Cường, cô tự thế mình phải làm gì đó phục dịch lại cho cậu. Đoạn, cô bé tự dưng cúi xuống, cầm lấy dương vật của cậu ta. Nãy Cường đang chịch cô gái kia nên dương vật còn thẳng băng, nóng hổi hổi, trơn lùi. Huê nắm lấy thích thú lắm. Công bằng mà nói cái của Cường nó thua xa của thầy Bona, hay là của thằng Miên khi nãy Huê thấy. Nhưng nếu so sánh vậy thì khập khiển quá, Cường đẹp trai, kinh nghiệm, mà thậm chí còn dâm hơn nhiều, nghĩ ra bao nhiêu trò làm cho Huê chịch với Cường chưa bao giờ biết chán hết. Tình cảm của Huê luôn dành cho Cường nhiều nhất cũng bởi một phần là vậy. Huê hé miệng ngậm lấy cái đầu dương vật tròn căng nóng hổi của cậu ta. Cô mút chùn chụt. Vị dương vật của Cường hôm nay là lạ, có vị gì mặn mặn, chắc là nước nhờn của cô gái lạ kia, mới nếm sơ qua là Huê đã biết rồi. Cường cười bảo:
– Mút từ từ thôi em… nó có mất đi đâu… hihi…
Cường nói vậy chứ Huê sợ lắm, sợ Cường yêu cô Phương riết rồi nặng tình, không cho cô nếm dương vật cậu nữa, chắc lúc đó cô bé khổ sở lắm. Huê đang bú cho Cường thích thú thì chợt bị thu hút bởi tiếng rên rĩ thảm thiết phát ra từ trong chòi:
– Ôi… chết… chết mất… anh dai quá Miên ơi… mệt quá… hic…
Thấy Huê liếc liếc nhìn, Cường nói:
– Thằng Miên đó… nó chịch dai lắm… con hàng kia chắc phê chết luôn…
Chợt, Cường ngẫm nghĩ gì đó rồi nói Huê:
– Em… muốn xem thằng Miên nó chịch không?
Huê nhả dương vật Cường ra, lắc đầu:
– Thôi… kỳ lắm… em không coi đâu…
Cường đỡ Huê dậy, hào hứng nói:
– Vừa coi người ta chịch… vừa chịch mới vui… sợ gì… theo anh…
Rồi cậu ta lại dắt Huê đi. Lần này cả hai trở vào chòi nữa, nhưng bộ dạng của hai người đều trả trần truồng, giống y chang như cặp của thằng Miên và cô gái kia. Cô gái đang nằm ngữa giữa nhà theo thế truyền thống, thằng Miên đang chịch cô ta say sưa. Huê vào nhìn thấy cảnh đó thì lúng túng và ngượng nghịu lắm. Chỉ có Cường là cười xem như không có gì, kéo cô đi ngang chỗ cặp đôi đang chịch nhau, lại thẳng cái giường trong chòi. Cường thủ thỉ vào tai Huê bảo cô cứ tự nhiên, cứ bình tĩnh, dù sao thằng Miên kia cũng là kẻ ăn người ở trong nhà Cường thôi. Mà Cường nói đúng, thằng Miên kia có vẻ quen và thành thục lắm. Hắn ta xoay lưng với Cường và Huê, cứ lo chịch cô gái, chẳng màn gì đến họ. Huê nhìn thằng Miên thấy hắn ra sức dữ lắm, lưng hắn đén đúa, vã mồ hôi. Nhìn hắn, tự nhiên cô lại nhớ tới thầy Bona của mình. Cường để yên cho Huê liếc nhìn cảnh thằng Miên chịch, trong khi cậu ta dịu dàng ôm lấy cô, môi cậu ta tìm môi Huê, rồi hôn cô. Bờ môi Cường lúc nào cũng ngọt ngào, hấp dẫn Huê vô cùng. Cô nghĩ dù có chỉ thầy Bona thế nào thầy cũng không thể hôn cô trìu mến như Cường được. Giữa thầy với cô bé chịch nhau cũng mấy lần, nhưng nó đơn giản chỉ là tình dục, cũng chẳng có tình cảm yêu đương gì nên cũng nhiều khi thấy ngại ngại sao ấy. Chỉ khi có Cường, Huê mới cảm được hết nỗi đam mê. Huê ngây ngất với nụ hôn của Cường, nhưng mắt cứ nhìn nhìn chỗ thằng Miên. Chả biết sao giờ hắn đã quay ngang, làm cô quan sát rõ hơn không chỉ cái lưng mà cả những phần còn lại. Cây hàng của thằng Miên dĩ nhiên là bự rồi, nó chĩa thẳng, cắm phăm phăm vào người cô gái. Cô ta cứ như nằm bất động, có vẻ chịu không nổi sức mạnh của thằng Miên. Cảnh tượng đó làm Huê mặt đỏ bừng, hơi thở tự nhiên gấp gáp hẳn lên. Huê vô thức đưa tay nắm lấy dương vật Cường, sục sục trong nhẹ nhàng. Lúc này Cường đang vừa hôn vừa bóp vú cô, hai vú cô đã săn thít, cứng như hai trái cam, đầu ty nhọn hoắc chứng tỏ cho sự nứng lo^`n của mình. Bóp vú Huê chán chê, Cường cúi mặt xuống hôn lên hai đầu vú của cô. Huê nhắm mắt lại, làn môi mơn man của cậu ta khiến cô thấy sướng rợn cả người. Quỷ thật, bữa nay Cường chỉ làm mấy động tác đơn giản mà Huê thấy hào hứng hơn nhiều. Rồi khi Cường tìm xuống chỗ hạ bộ Huê thì thấy đã ướt nhờn hết rồi, dâm thuỷ ra nhàu nhĩ:
– Nè! Làm gì bữa nay em ướt quá vậy… nước ra quá chừng nè…
Huê xấu hổ ậm ừ, sợ Cường nói to thì cặp kia sẽ nghe thấy mất. Tự nhiên, Cường mĩm cười, rồi thủ thỉ nhỏ vào tai Huê:
– Em thích thằng Miên không? Anh cho nó chịch em nhé!
Huê đỏ mặt, cô không ngờ Cường lại nói với mình như vậy. Huê lắc đầu lia lịa:
– Thôi anh ơi… kỳ lắm… em… em không chịu đâu?
– Sao vậy… anh thấy em thích nó lắm mà…
– Không phải… tại… tại nó vậy thôi… em… em chỉ thích anh thôi… không chịu đâu…
– Không cần mắc cỡ… biết em ngoan… chỉ muốn phục dịch anh thôi… nhưng mà vầy… anh cũng muốn coi cảnh thằng Miên nó chịch em lắm… cứ coi như anh ra lệnh cho em nhé!
Huê nhìn Cường trừng trừng. Cường gằng giọng:
– Sao… không nghe lệnh anh hả?
Cường nói đến vậy thì cô mới gật đầu, vẻ ngượng ngập. Cường động viên:
– Yên tâm đi… thằng Miên chịch đã lắm… lúc trước anh cho Phương chịch nó rồi… cổ còn mê luôn nữa ấy… giờ đến phiên em sướng nha…
Đột nhiên, Cường gọi lớn:
– Miên… mày dừng chút đi cho cổ nghĩ…
Miên đang chịch hùng hục… hắn cố nói:
– Kìa cậu… nhưng mà đang sướng…
– Thì tao có biểu mày ngưng đâu… bỏ cho cổ nghỉ đi… qua làm với bạn tao nè!
(Còn tiếp)