Em Về Miệt Thứ

Chap 29


(tiếp theo)
Tưởng Phương nói gì mình, Bona định giải thích nhưng chợt thấy không phải. Anh chàng nghe lời cô, đi lại gần Phương. Phương không nói gì, chỉ nhìn quanh rồi đột nhiên tuột quần Bona ra, để dương vật cứng ngắt lòi ra. Bona tròn mắt ngạc nhiên thì Phương đã quỳ xuống, tay cầm dương vật anh chàng sục sục mấy cái:
– Để em giúp anh cho… chứ cứ thế này… lát chị Thu đến chắc nó cũng chưa chịu xìu đâu…
Bona nghe vậy thì nhoẽn miệng cười. Đoạn, Phương há miệng đưa dương vật anh chàng vào miệng mút. Cô ngậm hết nó vô miệng, dùng lưỡi liếm qua liếm lại cái đầu, rồi mút ra. Chỉ mới có mấy cái mà dương vật Bona đã thẳng băng, cứng ngắt. Anh chàng gãi đầu:
– Sướng quá… cảm ơn em nhé!
Phương liếc nhìn anh chàng rồi nói:
– Đừng cảm ơn em… tại hồi nãy… anh… bú em… cũng thích lắm… giờ coi như huề nhé!
Cô nói vậy làm Bona càng mừng hơn. Chứng tỏ chẳng bỏ công anh chàng luyện tập bú lo^`n ròng rõ suốt thời thời gian qua. Anh chàng thầm nghĩ phải giải quyết nhanh chóng chuyện của cô Thu, Phương dù nói cứng nhưng thế nào đi chăng nữa, tối nay cả hai nhất định cũng sẽ có một trận long trời lở đất. Phương được ‘chân truyền’ cũng từ Cường nên kỹ thuật bú cu thực sự không kém cạnh bất kỳ gái làng chơi nào. Cô dùng lưỡi rê dọc theo dương vật Bona, đi tới hậu môn luôn, rồi lại liếm ngược trở lên. Chán chê, cô lại ngậm hết vô miệng mút ra mút vô làm Bona sướng hết cỡ, đầu khất muốn xịt ra, muốn nổ tung luôn. Bona nứng quá, trong vô thức đột nhiên thò tay xuống, thọc vào cổ áo thun mò vú Phương. Bona biết mình làm vậy thì hơi đường đột nên thử liếc nhìn xuống xem Phương phản ứng thế nào. Lạ thay, cô chỉ lườm anh chàng một cái, rồi cứ để yên cho Bona nghịch vú mình, trong khi vẫn miệt mài bú cu anh chàng. Bona lấy làm thích thú lắm, điều đó chứng tỏ Phương không phiền hà gì khi anh chàng mân mê cặp vú cô. Bona vê ve hai cái núm vú. Hai núm đang mền bỗng săn thít lại, nhọn hoắc, người Phương nổi gai sần sần. Bữa giờ tiếp xúc với Bona, Phương đã thấy điều gì lạ lạ rồi, hôm nay khi anh chàng gần như cưỡng dâm cô ở bờ sông, càng chứng minh cho sự lạ đó hơn. Phương càng tiếp xúc với Bona, càng thấy hình như anh chàng không còn cái vẻ ngây ngô, ngờ nghệch như nguyên thuỷ nữa. Bona có gì đó sành điệu, chuyên nghiệp hơn dù rằng mấy cái đó không thể so sánh với Cường, nhưng cũng đủ khiến Phương tò mò, muốn tìm hiểu thử.
Bona kết hợp vân vê hai núm cùng với xoa xoa bầu vú, thỉnh thoảng lại bóp nhẹ một cái làm Phương đang bú cu phải giật mình. Phương nhớ bàn tay của anh chàng hôm ở trong nhà kho thô lắm, bóp vú cô cứ là đau thốn thôi, bữa nay thì… thì đã hơn thấy rõ. Bona được Huê chỉ bảo nên giờ rành lắm, anh chàng coi vú Phương như hai trái vú sữa, cứ mân mê, lâu lâu mới bóp nhẹ, quả vậy thì sờ nó thích thú hơn. Bona bóp miết một hồi là hai đầu ty của Phương cương lên dữ lắm, cứng ngắt. Phương đang bú cu anh chàng mà Bona cứ mân mê cặp vú làm cho cô nứng quá chịu không nổi luôn. Đột nhiên Phương ngừng bú, nhỏm dậy đi lại chỗ tấm ván ngồi xuống. Bona chưa hiểu, anh chàng hơi lo lắng bèn đi lại. Bona kéo kéo cái quần mình lên để di chuyển nhứ cũng không tuột ra hay mặc vào. Anh chàng hỏi:
– Sao vậy? Anh làm em đau hả?
Phương lắc lắc đầu, nói:
– Bữa nay anh sao sao á. Anh phá quá hà… người ta bú mà anh cứ mò mò hổng yên… làm… làm em khó chịu muốn chết hà…
Bona nghe vậy thì giựt mình, trong vô thức lại đưa tay gãi đầu xin lỗi:
– Anh xin lỗi… giờ… anh đứng yên… hông…
– Thôi… lỗi phải gì nữa… anh… anh lên đây nằm cho em đi…
– Sao vậy em… em định làm gì vậy?
– Anh hỏi nhiều quá hà… làm đi… không em giận đó…
– Ờ… ờ… anh biết rồi…
Bona không dám hỏi nữa, sợ làm phật ý của Phương. Anh chàng lồm cồm leo lên bộ ván nằm. Phương biểu anh chàng nằm ngữa, dương vật ướt át chĩa lên trời thẳng băng. Cô nhìn bộ dáng anh ta nằm trên ván với dáng vẻ hơi ngượng ngùng. Bữa nay bộ dạng của Bona nhìn hoang dã, mạnh mẽ tràn đầy năng lượng. Còn dương vật anh chàng thì khỏi nói, Phương đã biết nó bự thế nào từ lâu rồi, nhưng ngại ngùng nhiều thứ nên không dám thử. Tối nay trong đầu Phương không chủ định gì cả, mọi sự đến với cô thực bất ngờ. Cô quả thật thất vọng không gì tả nỗi với Cường luôn rồi, cô chơi vơi không lối thoát, may mà còn bám víu được vào Bona. Phương leo lên ván luôn, cô dạng chân, ngồi xổm lên mình Bona. Dạng hai chân ra thật rộng, một tay cô tỳ vào người anh chàng, một tay cô cầm dương vật Bona kê vào cửa hang quẹt tới quẹt lui. Phương chỉ quẹt một chút xíu mà nước nhờn của đã ra ướt hết thằng em của Bona. Thấy Bona cứ khom khom nhìn mình, Phương mắc cỡ nói:
– Anh… anh nằm im đó… để… để em làm vậy cho nó nhanh… cái của anh… nó gì đâu mà lì quá hà… bú chắc… đến sáng cũng chưa ra luôn…
Phương đang cố chống chế, giải thích cho chuyện đột nhiên đòi cưỡi ngựa Bona. Anh chàng nhìn đôi má hồng ngượng ngập của cô thì biết cô đang mắc cỡ lắm. Bona không biết gì nhiều, nhưng theo những gì anh chàng biết, anh chàng chưa đụng chạm gì mà lo^`n của Phương đã ướt nhẹp thế này rồi… chứng tỏ… cô… cô đang hứng tình ghê lắm. Phương tránh ánh mắt của Bona, quay xuống lo quan sát cho đầu khất của dương vật anh chàng, kê nó ngay vào chính giữa và rồi cô ngồi thụp xuống. Hàng Bona khủng thiệt, đầu khất to muốn banh cái miệng lo^`n của Phương ra luôn. May mà cả hai đều đã trơn nhờn mới chui vào được, không thì rách lo^`n Phương luôn chứ chẳng chơi. Phương nhăn mặt khi đầu khất chui qua miệng lo^`n, nhưng đoạn sau thì dễ dàng hơn, cây hàng chạy lên ngọt xớt. Cả người Phương run run, cô khom người, tỳ tay lên ngực Bona cho cơ thể mình thổn thức. Sướng quá, nhét vào cái là sướng cả người, Phương không dám thốt nên lời, chỉ biết âm thầm thừa nhận thôi. Cô ngồi yên cho lo^`n mình quen với hàng của Bona rồi mới bắt đầu nhấp nhổm lên xuống một cách nhịp nhàng. Hai mắt cô nhắm nghiền, không thừa nhận nhưng nếu tinh ý sẽ biết là cô đang rất hưởng thụ cái cảm giác sung sướng từ cây hàng khủng. Bona thích thú chống tay lên gối đầu ngắm nhìn Phương nhấp nhổm trên bụng. Theo bé Huê từng nói thì con gái thích cái kiểu này, tạo cho họ cảm giác chủ động. Bona nhiều khi nghĩ cũng lạ, anh chàng có chịch không mệt mõi, bọn con gái có thể nằm yên mà sung sướng thôi, vậy mà không chịu, cứ một hai thích tự hành xác mình cho mệt như thế.
Phương vẫn mặc áo, cái áo rộng mà Bona đưa cho cô khi nãy. Nhìn cô một hồi, tự nhiên anh chàng muốn sờ vào bộ ngực Phương nữa quá. Bona nghĩ chắc Phương không phiền đầu, anh chàng đưa tay nắm lấy gấu áo nhè nhẹ vén cao dần lên. Bộ ngực Phương dần dần hiện lên phía trên khoản eo thon nhỏ. Bona kéo hết áo lên để thỏa thích nhìn ngắm cặp vú căng đang nhịp nhàng chuyển động lên xuống theo nhịp nhấp nhô của người Phương. Một tay giữ áo, một tay anh chàng bóp nhẹ vào vú bên phải. Phương rên lên một tiếng thật khẽ. Thấy thế, Bona liền đưa cả hai tay vào bóp lấy cả hai bên vú, nhưng làm như vậy thì chiếc áo lại tụt xuống làm anh chàng không nhìn được gì. Bona loay hoay đang định vén áo cao lên thì đột nhiên Phương ngừng không nhấp nhổm nữa. Đoạn, cô tự tay nắm lấy áo rồi lột nó ra luôn. Phương nhìn Bona nói:
– Anh đó… lo tập trung… ra nhanh đi… em… em sợ không kịp thì chết đó…
Bona gật đầu tỏ vẻ tiếp thu, rồi Phương lại tiếp tục nhấp. Cô nẩy người lên, thở hổn hển, chuyển động lên xuống càng lúc càng nhanh dần. Cặp vú của cô đung đưa theo từng nhịp cử động của cô nhìn thật đã mắt. Bona tha hồ hưởng thụ. Phương cứ rên hừ hừ từng hồi, vừa nhấp vừa sang qua sàng lại. Thi thoảng ở bên dưới, Bona cũng thục ngược lên để phụ hoạ với cô, trợ lực cho cô. Anh chàng ôm chặt hai hông của cô, thục mạnh từ bên dưới lên làm cô sướng mê tơi. Nhưng Phương hay là bé Huê thì cũng vậy thôi, con gái mà, sức lực có hạn, có sung thì cùng lắm nhấp nhổm được chút xíu là xụi. Phương mệt muốn đứt hơi mà Bona vẫn xem như pha, cây hàng vẫn thẳng tắp trong lồn. Cô sợ Thu đến bất tử nhìn thấy thì kỳ, vừa tức sao nhấp hoài Bona không ra nên bực bội lắm. Phương vừa rên, vừa mắng:
– Hứ… cái anh này… người đâu… hự hự… lì quá đi… sao còn chưa chịu ra nữa…
Bona nghe vậy, liền nheo mắt:
– Phương à… em mệt rồi… hay là… để anh tự làm cho nha…
Cô không còn cách nào khác phải gật đầu. Phương mệt mõi rời khỏi người của Bona. Tuy nhiên, anh chàng không cho cô nằm ngữa mà bắt cô lật lại. Phương lờ mờ hiểu ý định của anh chàng liền bò ra, ngực cô ép nằm sát tấm ván, còn mông thì chổng lên, đưa hết hạ bộ đỏ loe, ướt nhem của cô ra sau. Cường chịch Phương với tư thế này đã lắm, lúc nào Phương cũng thích kiểu này nhất vì dương vật cậu ta có thể đâm vào rất sâu đến tận tử cung. Bona quỳ ra giường, đưa thằng bé vào lo^`n Phương, rà dọc theo khe để lấy thế, rồi thục vô thật mạnh. Anh chàng thành thục quá, chẳng kém Cường bao nhiêu. Bona kéo mạnh hông Phương cho mông cô dập vào hạ bộ anh chàng nghe chan chát. Người Phương đập vào người hạ bộ Bona, đầu cô hất lên, tóc bung xoã theo. Bona vừa xoa vào cặp mông to đùng trắng nõn của Phương vừa nắc theo kiểu chó. Anh chàng nắc lia lịa, thục vào người Phương ầm ầm. Cu Bona như khúc cây, đâm phầm phập vào con chim bé nhỏ của cô. Tư thế này chơi sướng, Bona nắc một hồi lâu lắm, mồ hôi ra như tắm. Phương nằm bên dưới cũng vã mồ hôi luôn, miệng thở hổn hển. Nhiều lúc, Bona thấy mặt Phương khi cô nghiên một bên, đôi mắt như vô hồn, nước mắt nước mũi tuôn ròng ra. Đột nhiên, Phương nói với Bona bằng giọng đứt quãng:
– Anh… anh Bona ơi… đánh… đánh em đi anh…
Bona đang lùng bùng lỗ tai, nghe không rõ bèn hỏi lại:
– Phương… hự… em… em nói gì vậy…
Phương cứ liên tục, cố lấy hơi để nói:
– Anh… anh lấy tay… đánh… đánh đít em đi anh…
Bona nghe rõ, hiểu ý cô nhưng anh chàng hơi ngần ngừ, vì sợ làm vậy cô sẽ bị đau. Phương thì lại cứ liên tục nài nĩ:
– Đánh em đi anh… đánh đít em mạnh lên đi anh… ah… ah… uhm… uhm…
Chẳng đặng đừng, Bona đành nghe lời cô, anh chàng giơ tay, phát một cái thiệt mạnh vào bờ mông trắng nõn của Phương, nghe cái ‘Chát’ để lại dấu tay đỏ chót. Bona chỉ dám làm thế, rồi im lặng xem phản ứng của cô:
– Sướng quá… anh đánh nữa đi anh… uhm…uhm… mạnh nữa đi anh… đánh tét đít em luôn đi anh… mạnh vào……em sướng quá… mạnh lên đi anh ah… ah… chết em mất rồi… ah… ah…
Bona thấy thế cũng hơi kỳ, nhưng Phương cứ khuyến khích nên anh chàng chiều theo. Bàn tay Bona mạnh thì khỏi nói, đánh Phương liên tục mấy cái vào đít làm hai bên mông cô giờ từ trắng nõn thành đỏ luôn. Bona thấy càng đánh, Phương càng phê hay sao đó, lo^`n cô xiết mạnh, người cô uốn éo lắc lư. Nước khí trong lo^`n Phương tuôn ra xối xả làm Bona kích thích vô cùng. Bona giờ kinh nghiệm, chơi gái thì mới có bé Huê và Phương thôi, nhưng cũng làm nhiều rồi, nhưng chưa khi nào thấy kích thích như bữa nay. Anh chàng cảm thấy lo^`n Phương co bóp liên tục, muốn hút hết tinh khí trong người mình. Bona bạo dâm Phương ít phút thì lên đến cực điểm, đây là lần anh xuất tinh nhanh nhất từ đó đến giờ luôn. Bona không đánh Phương được nữa, phải bấu chặt đít cô, cả người run lên. Bona cắm cu vào sát, rùng mình xuất từng loạt tinh trùng vào người Phương, bắn sâu tít vào bên trong. Phương không định cho Bona xuất vào trong mình đâu, lúc ở bờ sông cô không kháng cự nổi, lúc nãy cũng định bảo anh chàng như thế nhưng Bona làm cô phê quá, chẳng động nổi tay chân mà rút ra cho Bona bắn lên mặt nữa.
Phương đổ gục, cả người nằm bẹp xuống tấm ván. Bona cũng tuôn theo, nằm đè lên người Phương, cả hai ôm nhau một lúc cho đến khi con cu xuất hết khi, thun lại, rớt ra khỏi lo^`n Phương mới thôi. Cả hai phê quá, đang nằm ôm nhau, sờ mó nhau thì chợt nghe tiếng ai gọi khe khẽ ở phía bên ngoài chòi.
– Phương ơi… em có trong đó không?
Phương và Bona giật mình, tròn mắt:
– Chết rồi… là chị Thu đến…
Cả hai hối hả bật dậy. Bona rời khỏi mình Phương, nhanh nhẹn chạy xuống ván, lấy cái quần cụt mặc vào. Giờ thì anh chàng mặc quần dễ hơn vì dương vật đã thun lại rồi. Bona thì dễ còn Phương mới khó, đầu óc tóc tai cô rũ rượi, cô phải chải lại, chỉ còn kịp mặc cái áo vô thôi. Bona thấy vậy bèn nói với Phương:
– Để anh ra đón Thu cho…
Bona nói xong liền đi ra. Ở ngoài chòi, Thu đang lóng ngóng hỏi hang thì thấy Bona xồng xộc đi ra. Nhìn thấy cô, Bona liền gọi:
– Thu…
Thu nhìn Bona mình trần trùng trục. Cô có vẻ ái ngại, mặt đỏ lựng:
– Anh Bona… Phương… Phương ở trỏng hả…
Bona mình mẫy còn toàn mồ hôi, gật gật đầu đáp ý Thu:
– Ờ… ở trỏng đó… Thu vào đi…
Bona xoay đi… Thu liền đi theo anh chàng. Bona gọi như có ý báo động:
– Phương ơi… Thu đến nè em…
Bona dẫn Thu bước vào thì gặp Phương đang ngồi trên ván, trên người chỉ mặc có mỗi cái áo rộng của anh chàng, đầu tóc cũng tương đối gọn gàng rồi. Thu thấy vậy liền hỏi:
– Em… em sao vậy?
Phương đứng lên, ngập ngừng giải thích:
– Em… nãy… nãy em chở anh Bona… đâm xe xuống ruộng… dơ hết… ảnh cho em mượn đồ để thay đỡ đó chị…
Phương vừa nói đến đó, đột nhiên giật thót mình. Số là đống tinh dịch Bona xuất vào người cô nãy giờ, cô ngồi thì không sao, giờ đứng lên thì nó xịt trở ra, chảy dài theo bắp đùi. Phương sợ Thu nhìn thấy nên mắc cỡ đứng chéo chân lại. Bona đứng trong chòi nhà mình, có sẵn hai người đẹp thì hơi bối rối, anh chàng nói:
– Hai… hai em ngồi chơi nha… anh… anh ra sau lấy nước…
Nói rồi anh chàng bẽn lẽn đi một mạch ra phía sau chòi để một mình Phương và Thu ngồi đó nói chuyện với nhau. Mọi chuyện đến giờ cơ bản như dự tính mà bé Huê nói với Bona. Anh chàng cũng tạm chinh phục được Phương rồi nên mừng lắm. Chỉ có điều là chuyện Thu đến tìm cả hai ngay trong đêm nó hơi nằm ngoài dự tính nên Bona có phần bối rối. Anh chàng ra nhà sau, vẫn rót nước, nhưng ráng nghe ngóng xem hai cô gái đang nói gì với nhau. Lúc Bona bước vô thì có nghe Thu hỏi, hình như là hỏi Phương về mối quan hệ giữa cô và Cường. Khi Bona rót nước xong, ngó ra thì thấy Phương đang huyên thuyên kể cho Thu nghe. Thu ngồi đó, mắt cứ tròn xoe, miệng thì há hốc ra, tay lấy che miệng lại. Bona thấy mình ở trong này hoài cũng kỳ… nên bèn cầm hai ly nước đi ra. Thấy Bona đi ra, Thu có vẻ không tự nhiên, nhưng Phương nói:
– Không sao đâu chị… ảnh cũng biết hết mọi chuyện rồi… nãy em kể ảnh nghe luôn rồi… may nhờ có ảnh… không thôi nãy em té xe… không biết sao luôn…
Thu nghe vậy bèn xấn tới Phương hỏi:
– Em té xe hả… em có sao không?
Vô tình tay cô chạm lên đùi Phương thì dính phải đống tinh dịch nãy chảy ra. Thu thấy ướt ướt nên rút tay lại, nhìn có vẻ kinh ngạc. Phương mắc cỡ quá, cố ý hỏi lãng đi:
– Ơ… còn chị… sao chị lại… với Cường…
Thu ngập ngừng mắc cỡ, lúc đầu thấy cô Bona ở đó thì không dám kể, nhưng Phương khuyến khích, cô mới chịu từ từ nói ra hết. Thu kể mọi chuyện bắt đầu từ lúc cả hai đi chơi bị giang hồ chọc ghẹo, đến chuyện Cường cứu cô ra sao. Nghe xong, Phương thắc mắc:
– Sao kì vậy? Bữa ảnh kể với em là ảnh quen tụi giang hồ đó nên cứu được chị… chứ đâu có kể bị đánh… bị ép gì đâu…
– Đâu có… bữa chi đâu thấy Cường quen tụi nó đâu… tụi nó đánh ảnh dữ lắm… liệu có hiểu lầm gì không em…
– Không có đâu chị ơi… chị chưa biết nhà Cường hả… nhà thế lực lắm… chính quyền và xã hội đen đều biết hết mà… theo em nghĩ… vậy là…
– Ý em là… mọi chuyện là âm mưu của Cường hả… trời ơi… không có vậy đâu em…
– Em nghĩ chắc là vậy rồi… vì hổm ảnh về nói với em… đừng nhắc lại chuyện này với chị, sợ chị xấu hổ… chắc ảnh cũng dặn chị vậy… chắc đúng là trò của ảnh rồi…
Thu nghe Phương nói mà vẫn không tin vào sự thực. Dẫu biết Cường có ăn chơi này nọ, nhưng Thu không ngờ, chẳng lẽ Cường lại xấu xa như thế chứ. Cả ba đang nói chuyện, bán tính bán nghi thì nghe có tiếng lục đục ngoài chòi, rồi tiếng ai gọi lớn lắm:
– Thằng Miên kia đâu rồi… mày dấu ghệ tao ở đâu?
Phương nghe thì thắc mắc:
– Tiếng ai như tiếng của Cường…
Cả Bona và Thu cũng ngạc nhiên nên cùng Phương chạy ra coi thử. Khi cả ba ra đến bên ngoài thì thấy ánh đèn sáng trưng từ đầu máy chiếc xe máy. Xe phải rọi đèn đi hướng khác thì Bona và hai cô gái mới nhìn ra. Giọng đó là của Cường, cậu ta không đi một mình mà đang đi với một nhóm nữa. Mới nhìn, Thu đã nhận ra ngay cái gã tóc dài hôm bữa, Phương cũng nhận ra hai ba tên đã xô ngã xe của hai cô. Cường thấy Phương thì vội gọi:
– Phương ơi… em ở đây hả… về nghe anh giải thích đi…
Phương nhìn thấy đám du côn kia thì tức giận, nói:
– Anh… còn giải thích gì nữa… anh… không ngờ anh thật xấu xa… tôi đã tin lầm anh…
Thu ràn rụa nước mắt nói:
– Trời ơi… té ra là sự thực… là do một mình anh gây ra hả Cường…
Hai cô gái cùng léo nhéo làm Cường mệt muốn điên cả đầu. Anh chàng quay qua gã tóc dài:
– Mệt quá… anh Tảo… giúp em dẫn bạn gái em về đi…
Tảo tóc dài nghe Cường nói vậy thì búng tay. Đám đàn em gồm hai ba thằng của hắn lập tức nhào vô, nắm tay Phương định lôi đi. Phương không muốn đi vội gào khóc. Bona thấy vậy bèn gạt tay cả đám du côn ra:
– Bỏ cô ấy ra… tụi bây làm gì vậy?
Tảo đứng ngoài, thấy thế liền nói:
– Mẹ cái thằng Miên này… muốn chết hả con… tụi bây… đập chết mẹ nó đi…
Cường cứ ngồi yên trên xe không nói năng gì. Trận chiến vậy là diễn ra không cân sức giữa một mình Bona và hai ba thằng du côn. Tụi kia dù là du côn, nhìn dữ dằn nhưng sức vóc xem ra không đọ nổi Bona. Anh chàng to con hơn, nhìn nhanh nhẹn, linh hoạt. Dù lắm khi Bona cũng bị tụi nó đánh đến chảy máu, nhưng anh chàng vẫn chống cự được. Thu la lối om sòm. Còn Phương thì đứng đó hét lên:
– Anh Cường… anh dừng lại đi… bỏ anh ấy ra…
Cường không thèm nghe, còn nói gì đó với Tảo tóc dài. Tảo gật đầu rồi đi lại gần Phương, nắm tay cô kéo đi. Bona đang quần nhau với tụi du côn, thấy vậy thì hét lên:
– Bỏ cô ấy ra!
Rồi anh chàng lấy hết sức bình sinh, hất mạnh làm hai ba thằng du côn văng tứ tán. Lúc này Tảo đã ép Phương lên xe của Cường được rồi, mặc cho cô giãy dụa, gã ngồi sau ôm chặt cô cho Cường đề máy. Lúc này Bona đã lao ra, níu lấy yên ra của Cường lại. Tảo ngồi sau bực mình chửi rủa, vội lao xuống, cùng đánh nhau với Bona. Phương ngồi sau xe cứ dãy dụa, làm Cường giữ không được, làm ngã cả xe máy. Nhưng Cường nhanh hơn, nhất quyết nắm tay Phương kéo cô đi bộ ra. Ở bên trong, Tảo đánh nhau với Cường tiếp tục.
Cường kéo Phương đi ra đến đầu đường, nhưng cô la hét, nhất quyết không chịu đi theo cậu ta. Gần ra đấn ngoài lộ, Cường bực quá mới nói:
– Em im đi… đừng la nữa có được không?
– Anh bỏ em ra đi… em không đi theo anh đâu…
– Em nghe anh nói đi mà… đừng giận anh nữa mà…
– Không… em không nghe gì nữa đâu… anh xấu lắm… mình chia tay đi…
– Chia tay… em giỡn anh đó hả… đâu phải em không biết là vốn dĩ anh cũng hay ăn chơi… mấy chuyện đó cũng bình thường thôi mà…
– Em biết… nhưng em đã bỏ qua cho anh… anh cũng hứa với em rồi… em không chấp nhận chuyện đó đâu… nhất là giờ… anh lại đi gạt chị Thu nữa… anh chứng nào tật đó…
– Chuyện của Thu là hiểu lầm thôi… anh không cố ý…
– Anh đừng có xạo… anh lúc nào cũng nói vậy… em không tin anh nữa đâu…
– Em… à… hay là giờ em mê thằng Miên kia rồi…
Phương nghe thế thì đỏ mặt, quay đi:
– Em không có… giữa em với ảnh không có gì cả…
– Không có gì… không có gì sao em… em lại ăn mặc vậy ở nhà nó… em nói anh này nọ… em cọi lại mình đi… em cũng vậy thôi… mỗi lần giận nhau… em cũng đi tìm trai khác đó thôi… anh có nói năng gì đâu… sao giờ em lại trách anh…
– Em nói rồi… em và Bona không có gì hết… anh… anh đừng nghĩ ai cũng như anh…
– Thôi cho anh xin đi Phương… em cũng dâm thấy mồ… em cũng dâm như anh thôi… tụi mình sinh ra là của nhau rồi… đừng giận anh nữa…
Phương nghe Cường nói vậy cũng suy nghĩ lắm. Cô tự vấn lương tâm của mình. Cô thấy có nhiều hành động của mình cũng không đứng đắn lắm, nhưng, cô vẫn trả lời Cường:
– Anh Cường… ngay từ đầu chúng ta đến với nhau đã là sai lầm… em cứ nghĩ mình yêu nhau là đủ… nhưng… chắc không được rồi… anh… anh như vậy em không chấp nhận được đâu… em nói rồi… thôi mình chia tay đi…
Cường nổi xung, vội nắm tay Phương kéo lại, ôm hôn cô:
– Đừng nói vậy mà… em cũng dâm lắm… anh biết mà…
Phương cố gắng lấy hết sức, đẩy anh chàng ra:
– Không… em nói rồi… mình chia tay đi…
Vừa nói, Phương vừa bỏ chạy ngược về phía chòi của Bona. Phương bỏ chạy, Cường định rượt theo thì thấy từ trong chòi, cả đám Tảo tóc dài rồ ga chạy ra. Tảo chạy dừng lại ở chỗ Cường đứng. Cả hai nói gì đó, mặt Cường có vẻ biếng sắc, rồi anh chàng không rượt theo Phương nữa mà leo lên xe cho Tảo chở đi. Phương nghi nghi chạy vô trong thì thấy Thu đang gào khóc, nằm ôm lấy Bona đang nằm xải lai trên đất. Phương hoảng hồn chạy lại gần, thấy Bona đang ôm bụng, máu me lai láng. Thu gào lên:
– Phương ơi… thằng kia… thằng tóc dài đó… nó đâm Bona rồi…
Hai cô gái hoảng hốt, cuống quýt kêu gào. Bona ôm bụng máu nằm lăn lộn trên mặt đất. Khi nãy lúc Cường kéo Phương đi thì chỉ còn mình Bona và Tảo đánh nhau thôi. Gã cầm đầu cũng không đấu nổi với Cường. Tảo sĩ diện với đàn em, rủi mà thua Cường thì mất mặt nên đã lừa thế đâm cho anh chàng một nhát rồi cùng đám đàn em lên xe bỏ chạy. Thu và Phương tuy có hoảng hốt cuốn quýt vì là con gái nên thấy máu hoảng sợ là đương nhiên. Nhưng may sau lúc sau giữ bình tĩnh được, cả hai mới dìu Bona ra ngay TTYT, vốn dĩ ở ngay phía trước chòi của Bona để cấp cứu. Được cầm máu kịp thời, Bona thoát chết. Sau đó anh chàng tiếp tục được chuyển lên bệnh viện trên Rạch Giá để chữa trị.
Sự việc thầy Bona bị đâm trong chòi gây chấn động cả thị trấn Thứ Mười Một. Rất nhiều lời đồn thổi ác ý không biết từ đâu ra, nói thầy xúc phạm giang hồ nên bị đâm, cũng có lời đồn nói thầy giành gái với Cường Đô La nên bị học trò đâm… Mấy lần trước Cường chọc phá, quậy phá ghê lắm nhưng cùng lắm là chỉ đánh dằn mặt một số thầy trong trường thôi, lần này có đổ máu nên lớn chuyện hơn. Công an huyện dù không muốn cũng phải vào cuộc. Mấy thầy trong trường từng bị Cường đánh trước kia hả hê lắm, đều chắc mẩm phen này cậu thiếu gia sẽ bị trừng trị thích đáng. Nhưng có ngờ đâu, khi công an điều tra thì nạn nhân là thầy Bona cứ nhất mực khai rằng là bị người lạ đâm khi đang bắt ăn trộm và trời tối quá nên không nhận ra ai, nên cuối cùng chẳng liên quan gì đến Cường hết. Lúc công an hỏi thầy để điều tra thì thầy suy nghĩ nhiều lắm, may mà thầy có bàn bạc trước với Thu và Phương để cùng khai với công an cho giống nhau. Cả nhóm cùng quyết định sẽ che dấu sự thực bởi lẽ nếu nói ra hết, chắc chắn Cường sẽ đi tù vì cái tội cầm đầu. Cậu ta bị bắt, Thu và Phương chưa chắc đã vui, mà thậm chí có thể chuyện không hay về mối quan hệ của họ còn bị đồn ra, không ai có lợi ích gì hết.
Bona phải nằm bệnh viên trên Rạch Giá mất mấy ngày, tính ra là hơn cả tuần lễ. Thầy không có thân nhân gì ở Miệt Thứ cả vì vốn dĩ quê thầy ở tận Sóc Trăng lận. Bona cũng dặn nhà trường đừng thông báo cho nhà thầy ở Sóc Trăng, sợ lo lắng vô ích và dù sao thì thầy cũng đã qua cơn nguy kịch rồi. Suốt thời gian thầy ở bệnh viện trên Rạch Giá, trường cũng quan tâm nhiều lắm, các thầy trong ban giám hiệu đều đến bệnh viện để thăm, rồi giáo viên cả trường đều góp tiền để tặng quà cho thầy. Thậm chí, vì sợ thầy ở bệnh viện một mình không ai lo, trường còn phân chia việc, cắt cử người lên trên bệnh viện mấy ngày để tiện việc chăm sóc. Trong số giáo viên của trường thì có cô Phương và cô Thu là thân với thầy nhất nên cả hai đều tình nguyện lo việc đó. Tuy vậy cuối cùng chỉ có cô Phương lên đó một mình thôi vì dù sao cô cũng có xe máy, chạy đi chạy về tiện lợi. Cô Thu thì phải ở nhà, dạy bù luôn cho cô Phương suốt thời gian cô ở bệnh viện. Khỏi cần nói cũng biết Bona sung sướng đến mức nào rồi, thầy tha hồ được gần gũi người tình trong mộng suốt thời gian điều trị. Cô Phương túc trực ở bệnh viện chăm sóc cho thầy như người thân trong nhà luôn. Nhiều khi thầy thức giấc giữa đêm, nhìn cô ngủ trên cái ghế bố ở cạnh giường mà thấy thương vô cùng. Dù tận tình chăm sóc Bona như thế, nhưng khi thầy đề cập đến chuyện tình cảm thì cô Phương khéo léo từ chối. Cô không hẵng là nói không thích thầy nhưng cô bảo lúc này đề cập đến mấy chuyện đó thì không hay lắm. Một phần vì thực sự cô còn đang buồn vì chuyện của Cường, phần nữa cũng là vì giờ thầy Bona đang bệnh thế này nên tập trung điều trị hơn là nghĩ đến mấy chuyện đó. Nghe Phương nói vậy, Bona hơi tỏ vẻ không vui, cô cũng tinh ý lắm, cô hẹn Bona đến khi thầy khỏi hẵng sẽ cho thầy câu trả lời. Tận sâu trong tâm trí Bona cũng có cảm nhận được tình cảm của Phương, thông qua mấy cử chỉ chăm sóc ân cần của cô trong suốt thời gian thầy điều trị. Thầy vốn là người hơi ngây thơ, thẳng tính nên cứ là đi hỏi thẳng cô thôi, nhiều khi nghĩ lại thấy thế cũng hơi đường đột. Cô Phương là con gái, thầy cứ xồng xộc như thế thì sao mà cô trả lời được. Nghĩ đi nghĩ lại thì Bona đành ráng tịnh dưỡng, chờ đợi khoẻ hẵng rồi sẽ tiếp tục tỏ tình với cô nữa.
*
* *
(tiếp theo tuần sau nhé!)