Em Về Miệt Thứ

Chap 17


(tiếp theo)
Phương buồn thì thằng Cường cũng chẳng khá hơn. Sau mấy ngày gián đoạn thì lúc sau Cường cũng quan hệ lại với bé Huê như bình thường. Nhưng tình thực, Cường thấy riết rồi cậu ta không còn cảm giác hứng thú gì với cô bé nữa. Cường không thấy được sự khát khao, rồi cả hạnh phúc khi làm tình với bé Huê như những khi làm tình với Phương. Bé Huê cũng ngon lành, phục dịch cậu ta cũng tốt, nhưng chắc đơn giản đó chỉ là tình dục, không có chút tình cảm gì nên Cường không còn vui vẻ gì nữa. Nhiều khi lâm trận, cậu ta nắc bé Huê rất mạnh, chỉ mong cho xuất tinh thiệt nhanh để lăn ra ngủ thôi. Nhưng trớ trêu là mỗi lúc như vậy thì cậu càng dai sức, làm nắc đến mệt luôn, đến khi cô bé vãi nước, xuất tinh hai ba lần mới xong, vậy nên cô bé càng lúc càng thích thú, chỉ có cậu ta là mệt chết mẹ. Cường cũng có tự ái của đứa con trai, nên thấy Phương giận vậy, cậu ta cũng bỏ lơi luôn. Nhiều lúc Cường cũng thấy lo lo cho cô Phương lắm, chả biết chuyện bệnh tình như thế nào rồi. Cường nhẩm tính thì lúc này cũng đã hơn một tháng như cái thời hạn bà bác sĩ nói, chắc là cô cũng bình phục rồi. Cường muốn chạy lại chỗ cô Phương lắm nhưng thấy tự ái quá, nên nhiều lúc cứ dùng dằng mãi.
Cường tính đúng thời điểm vì lúc này cơ thể cô Phương đã trở lại bình thường. Cuối tuần Phương ráng lên Rạch Giá khám kỹ lại lần nữa. Nhờ giai đoạn sau này, Phương dù buồn nhưng vẫn cố gắng ăn uống, nghỉ ngơi điều độ nên sức khoẻ đã khá lên. Bác sĩ khám kỹ cả bộ phận sinh dục của cô rồi mĩm cười vì mọi thứ đã trở lại bình thường. Bà bác sĩ còn nói Phương có thể làm tình trở lại rồi. Bà nói tĩnh bơ làm cô nghe mà ngại muốn chết, cũng may là phòng kín không có ai, chỉ có mấy cô y tá nghe thôi. Phương vội vã ra về, bà bác sĩ còn nhiệt tình dặn dò cô phải cẩn thận, dù khoản thời gian tiếp theo khả năng thụ thai của cô thấp, nhưng vẫn phải tránh thai thường xuyên nếu không muốn có sự cố xảy ra nữa. Từ Rạch Giá về, Phương thấy tâm trạng đỡ hơn. Giá như lúc này không giận hờn gì Cường, chắc cả hai sẽ ăn mừng, sẽ vui lắm.
Sáng thứ hai tiếp theo, Phương tan tiết trên lớp sớm. Trường còn học chừng 3 tiết nữa mới tan, cô lững thững định trở về nhà hoặc ra chợ mua gì đó ăn. Phương định đi ra thì thấy thầy Bona đang tay xách nách mang một vài thứ đi trên hành lang. Cô hỏi:
– Chào anh… làm gì cực vậy? Cần em phụ hông?
Thấy Phương, Bona cười tươi tắn, thầy nói:
– Anh dọn phòng dụng cụ lại thôi… cũng không cực lắm đâu…
– Quá trời đồ mà có mình anh hà… thôi để em phụ cho…
Không đợi Bona trả lời, Phương đon đã xách phụ anh ta vài món rồi cả hai cùng đi về phía phòng để dụng cụ thể dục. Bona vẫn đang mặc cái quần thể dục, áo thể thao đã ướt nhem vì nãy giờ chỉ mình thầy dọn dẹp thôi. Phương hôm nay mặc cái áo dài màu xanh lá cây nhạt, có điểm chút hoa. Bộ này vải mịm, không dầy nhưng cũng không mỏng, tôn lên vẻ đẹp của dáng đi của Phương. Bona cảm ơn cô rối rít, thầy hẹn chút nữa dọn xong thì café cảm ơn cô. Cả hai đi đến phòng để dụng cụ. Chỗ này nằm ngay góc khuất, cạnh ngay phòng vệ sinh. Phòng này không có cửa sổ, nhỏ và hơi bí nên nhà trường tận dụng làm kho để dụng cụ thể dục và vài thứ linh tinh. Lúc Phương và Bona mở cửa vào trong thì cô thấy mọi thứ cũng tương đối rồi. Đây là lần đầu tiên Phương bước vào phòng dụng cụ dù cô dạy ở đây cũng cả năm rồi. Căn phòng nhỏ được ngăn làm hai bởi một cái kệ chứa dụng cụ cao ngất. Bên ngoài để mấy cái đệm để Bona dạy dậm nhảy, mấy trái bóng, rồi nhiều thứ linh tinh. Phương đoán nó cũng lộn xộn lắm nhưng nãy giờ được Bona dọn lại gọn rồi. Cả hai để đồ xuống, Bona nói:
– Vậy Phương giúp anh dọn bên ngoài này nha… anh vào phía sau cái kệ, bỏ đống đồ này vào tủ nữa là xong hà…
– Được thôi anh… không sao… đơn giản mà…
– Dọn lẹ chứ trong này kín mít hà… nóng lắm…
– Dạ…
Vừa nói Bona vừa nhanh nhẹn đi khuất sau cái kệ chứa đồ cao ngất. Bona nói đúng, Phương mới vào thôi mà đã thấy nồng nực khó thở rồi. Sáng giờ Bona xà quần trong này hèn chi người của thầy vã đầy mồ hôi. Phương cầm chổi, quét lại cho gọn giúp Bona. Cái mùi mồ hôi của thầy cứ quyện qua quyện lại trong phòng không tan. Người Miên dù sao cũng có cái mùi cơ thể khá lạ so với người Việt, nó nồng hơn nhiều. Phương nghe cái mùi của thầy Bona giống hệt cái mùi của thằng Miên lúc trước. Mỗi lúc làm tình với cô, hắn nắc cô mạnh bạo, mồ hôi vã ra như tắm cũng cái mùi y hệt vậy. Lâu rồi không ngửi, giờ ngửi thấy mùi vị quen thuộc làm Phương phải rùng cả mình, mặt cô đỏ hồng, lông gà nổi lên khắp người.
Phương đang thả hồn theo cái mùi mồ hôi thì nghe tiếng Bona quát:
– Trời đất ơi… thiệt hết nói nổi…
Phương nghe vậy thì hoảng hồn, vội buông cái chổi trên tay, chạy ra sau cái kệ, hỏi:
– Sao vậy anh… chuyện gì vậy?
Sau cái kệ là một không gian khác, còn chật hơn bên ngoài. Xung quanh tường là mấy cái tủ gỗ lớn, Bona đang mở ra để chất đồ vào. Thầy còn để đồ dưới đất, trên tay Bona đang cầm gì đó, thấy Phương vào định dấu đi mà không kịp. Vừa nhìn thấy là cô nhận ran gay, cái này là một cái bao cao su đã qua sử dụng. Đầu bao còn đọng tinh dịch lại, nước vàng kè, dưới bao được cột gút lại. Nhìn thấy cái bao cao su, Phương giả bộ hoảng hồn quay đi:
– Gì vậy thầy!?
Bona hơi mắc cỡ, vội nói:
– Chả biết nữa… là… là cái bao cao su…
– Ý trời… kì quá… sao nó lại ở đây…
– Thì bởi… chả biết ai vào đây… chắc làm cái trò đó rồi còn vứt rác lại… thiệt là…
Bona cầm cái bao cao su, thấy Phương mắc cỡ, hai má đỏ hồng thì hoàng hồn, vứt luôn xuống đất. Cái thứ oái oăm làm cho thầy và cô Phương tự dưng mắc cỡ, cả hai đứng xoay lưng lại với nhau sau cái kệ mà chả nói gì được. Phương im lặng chừng một phút, không dám quay lại nhìn Bona, cô định nói gì rồi tiếp tục trở ra thì cả hai đã nghe một âm thanh lạ phát ra ở ngoài.
– Vào đây đi em… nhanh nào… tự dưng nứng quá…
Cả hai nghe tiếng cửa ngoài phòng mở, rồi đóng lại. Không còn ánh sáng bên ngoài, làm gian phòng hơi tối. Ở phía ngoài còn có ánh sáng lọt qua khe cửa còn đỡ, trong góc của Bona và Phương đứng thì tối thui. Nghe tiếng lạ, cả hai cùng nhìn nhau rồi nhìn ra ngoài. Cảnh tượng bên ngoài làm Bona và Phương phải há hốc mồm ra vì kinh ngạc. Ánh sáng dù hơi mờ nhưng cũng đủ cho cả hai nhận ra bên ngoài kia là một cặp học sinh của trường đang đứng ôm hôn nhau giữa phòng. Chưa kịp nhìn ra mặt ai nhưng qua đồng phục là có thể đoán ra ngay. Thằng con trai ôm chặt lấy lấy đứa con gái, ép ngực của nhỏ ta vào lòng mình. Đứa con trai ên tục đặt lên mặt, lên cổ nhỏ con gái những nụ hôn cháy bỏng. Bona buột miệng nhưng chỉ nói nhỏ:
– Trời đất ơi… hết nói nổi cái tụi này… đang giờ học mà…
Nói vậy thôi nhưng Bona im bặt. Phương thì lặng thinh chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi ở trong ngắm hai đứa học sinh đang lẽ lưỡi nhau ra nút. Thằng con trai nút chùn chụt làm cho đứa con gái đê mê sung sướng. Lưỡi cậu ta hình như đang ngoáy tròn trong miệng nhỏ con gái làm nhỏ ta khoái cảm càng tăng ào ạt. Thằng con trai thậm chí còn luồn tay vào trong quần của đứa con gái, hình như sờ soạn vùng mu và âm hộ, tay kia cậu ta chụp ngay cái vú săn cứng của nhỏ con gái. Bona lúc đầu lặng im xem diễn biến câu chuyện, nhưng mới mấy phút mà hai đứa nhỏ ‘làm quá’. Bona mắc cỡ, tình thế oái oăm chả biết làm sao. Liếc nhìn cô Phương thấy mặt mắc cỡ thấy rõ, Bona ngại quá, bèn nói với Phương:
– Thôi em ngồi yên đây… để anh ra cho tụi nó một trận… thiệt quá đáng…
Lúc Bona nói đến đó, cũng là lúc Phương tròn mắt khi nhận ra cặp học sinh đang nút lưỡi sờ soạn nhau trong phòng dụng cụ là ai. Phương hoảng hồn vội chụp tay Bona lại nói nhỏ:
– Khoan anh… hình như là Cường… à… thằng Cường…
Bona nhìn chút nữa thì nói tiếp:
– Anh nhận ra, thằng Cường với con Huê… lớp…
– … lớp em năm ngoái…
Nhận ra Cường, tim Phương còn đập mạnh hơn. Biết Bona định ra làm gì cậu ta, Phương rối bời đã vội nắm lấy tay Bona. Mấy bữa rày có chơi chung, café với nhau này nọ nhưng Phương và Bona rất giữ khoản cách, hầu như không bao giờ đụng chạm vào nhau, kể cả nắm tay. Nay bất ngờ bàn tay mát mẻ của Phương chạm vào, làm Bona quíu người, mặt ngu ngu:
– Sao… sao em cản anh…?
Phương vẫn nắm chặt tay Bona, cô nói:
– Giờ anh ra la tụi nó… cũng kỳ lắm… chuyện này đâu có gì hay ho… anh làm lớn chuyện… thì trường mình cũng không hay gì…
Bona gật gù nghe Phương nói phải. Cô tiếp:
– Em nghe mấy anh chị nói thằng Cường này dữ lắm… anh đụng vào… thiệt thân…
Bona nuốt nước miếng cái ực, chợt nghĩ lại lời Phương nói và nhớ lại ‘lịch sử’ của thằng học trò lâu năm của trường. Bona hỏi:
– Vậy… giờ tính sao em?
– Thôi để coi tụi nó định làm gì… rồi mình tính tiếp anh…
Vậy là cặp thầy cô ngồi im thin thít sau cái kệ cao, cùng ngắm xem hai đứa học sinh làm trò người lớn. Mặt Phương giờ cũng đỏ lựng như cô bé Huê kia. Bình thường thì Phương chính là nhân vật chính được nằm trong tay Cường cũng giống giống thế này, nhưng hôm nay là một người khác. Phương nhìn thấy tức… tức ghê lắm… nhưng cũng thấy nó cứ sao sao ấy. Cô quay ra nhìn thầy Bona bạn mình. Phương phát hiện ra này giờ mình vẫn nắm tay Bona khá chặt, cô vội buông ra làm cả hai hơi ngượng ngùng. Mồ hôi Bona vã ra như tắm, mặt của thầy ấy đen đen nhưng cũng sần sần đỏ lên như say rượu luôn. Nhìn mặt thầy ấy như kiểu… đang hứng tình vậy. Phương giật mình… không lẽ… nãy giờ xem Cường và Huê quần nhau mà Bona bị vậy sao ta. Phương liếc thấy chỗ cái quần thể dục của thầy Bona cứ u u lên một cục.
Ở bên ngoài Cường vừa hôn vừa bóp, vừa mò bé Huê liên tục làm cô bé nhừ ra, phê lòi cả hai mắt. Cường như điên loạn, nắm dây lưng quần và cả áo cô bé, định tuột ra. Nhưng trái với dự định của Cường, Huê nói:
– Đừng anh…
Cường nghe vậy thì gắt:
– Gì nữa… em định lôi thôi gì vậy?
– Không phải… tại… tại phòng này không khoá… rủi… rủi ai vào…
– Thì đã sao… mình cũng chịch ở đây mấy lần rồi mà… giờ sao em lại sợ…
– Không… ý em là… mình vào trong kia đi…
Vừa nói, cô bé vừa chỉ vào cái gian phía sau cái kệ, chỗ kín đáo mà Phương và Bona đang núp. Lúc cô bé nói đến đó, thầy Bona và cô Phương mặt cắt không còn chút máu vội nhìn nhau.
– … mình vào trỏng… cho an toàn nha anh…
Cường ngẫm nghĩ vài giây rồi gật đầu. Bên trong Bona hoảng hốt. Phương cũng vậy. Tình thế lúc này mà chạm mặt nhau thì chết mất biết tính làm sao. Phương ngẩn đầu nhìn quanh. May sao cô thấy sau lưng Bona đứng có cái tủ gỗ lớn, nãy giờ thầy mở ra để cất đồ vào mà chưa kịp làm. Không còn cách nào khác, Phương nhanh như cắt nắm tay Bona kéo vào trong tủ. Cái tủ khá lớn chứa hai người thì vừa y. Phương vừa khép nhẹ cánh cửa lại thì Cường và bé Huê vừa kéo nhau vào. Thấy chỗ này an toàn, bé Huê ngoan ngoãn để Cường cỡi áo ngoài của mình ra. Lúc này cô bé chắc cũng hứng rồi, nhỏ còn giơ hai tay lên để giúp Cường cởi ra cho nhanh nữa. Cậu ta thoải mái lột sạch cô bé, không chừa thứ gì, kể cả cái quần lót mỏng manh.
Cường đè cô bé nằm ra sàn, bắt đầu thoải mái nắn bóp cặp vú của Huê, miệng thì ngậm gần cả nữa cái vú vô miệng. Thấy Cường bú vú Huê mà Phương ức, cô thèm đến nỗi chảy nước miếng ra rớt xuống áo luôn. Xoa bóp vú đã Cường lại lòn tay thọc vô lo^`n cô bé mà khều móc. Người bé Huê lúc này uốn éo như là bị kiến cắn vậy. Phương ngắm, thấy cũng hơi bực, nhưng tự dưng thấy có gì là lạ. Vốn là cái tủ đồ cô và Bona nấp cũng chật, chỉ vừa đủ cho hai người thôi chứ không cựa quậy gì được. Để tránh ngại ngùng, lúc vào trong cô quay lưng về phía Bona. Cả hai có thể nhìn từ trong ra ngoài do cái tủ có một khe thoáng, cô thể nhìn ra được. Vẫn chăm chú nhìn được động tĩnh bên ngoài, nhưng Phương thấy lạ. Đến khi nhận ra thì mới biết té ra ngay chỗ mông cô, phía đó đang cũng cạ vào ngay hạ bộ thầy Bona, mà Bona lúc này thì giữa đó, thứ gì đang cương lên cứng ngắt, làm chọt chọt vào giữa mông Phương. Cô mấy mắc cỡ, vội lắc nhẹ người, nhưng xung quanh chật quá, cứng ngắt chẳng cục cụa gì, càng xoay thì chỉ càng làm cho hai bộ phận nhạy cảm cạ quẹt nhau thôi. Bona mắc cỡ, vội kề vào tai Phương nói:
– Xin lỗi… tại anh…
Hơi thở Bona khá nồng, cộng thêm mùi mồ hôi trong ngay chỗ nồng nực này, hai thứ đó như muốn đánh gục Phương luôn. Cô đờ đẫn cả người, chỉ gật gật chứ chẳng trả lời Bona được.
Ngoài kia, Cường đã bắt đầu móc dương vật ra. Cậu ta không cởi đồ mà vẫn mặc, chỉ móc quần để lòi dương vật ra thôi. Cường đứng đó cho bé Huê quỳ trần truồng bú dương vật mình. Lâu lắm rồi Phương mới ngắm lại cây hàng của người yêu mình. Nhìn… nhìn nó rụt ra rụt vào trong miệng đứa con gái khác… thiệt là… nhưng nhìn kỹ… cái này là Phương đoán thôi nha… dương vật Cường… chắc không to bằng của thầy Bona… thì cái của nợ của thầy đang bị gò bó… mà vẫn chõi chõi vào giữa mông Phương… cô có cảm giác… nó bự lắm. Thấy Phương không nói gì… Bona không đổi tư thế nữa mà giữ nguyên, cùng cô ngắm học trò làm tình ngoài tủ.
Ngắm bạn trai để đứa con gái khác bú Phương đã khó chịu… giờ cây hàng của Bona cứ chiếu tướng miết… thì kỳ lắm. Cục cựa không được, Phương đành đưa tay xuống, ở cái chỗ mà mông mình giáp với chỗ u lần của Bona. Phương tính là lấy tay che đỡ lại, ai dè thọt tay thế nào hổng hay, cô lại quay bàn tay về phía dương vật Bona, làm tình ra như kiểu đang thò tay xuống,vuốt ve dương vật Bona từ ngoài quần. Khi Phương nhận ra điều đó, cô quay lại thì thấy Bona đang thở mạnh như bò rồi. Cô quay lại, nhìn Bona định xin lỗi, nhưng thầy có vẻ ‘vị tha’ chẳng trách cô chút nào. Chả biết thầy có tè ra hay không, mà từ ngoài quần, Phương vuốt vuốt thấy nó ướt ướt, thấm loe cả một khoản.
Bất giác, chẳng hiểu sao chắc do phản ứng từ cuốn phim sex bên ngoài mà Phương bóp tay mạnh một cái. Thầy Bona cũng giật mình thò tay ra trước, chắc định cản cô hay sao mà bàn tay lại lọt luôn ngay ngực Phương. Tay Bona chiếu tướng ngay ngực Phương bên ngoài áo dài. Mồ hôi cả hai như tắm, trong cái tủ như phòng xông hơi thứ thiệt mà. Bona rối rít định nói gì nhưng Phương đã cớ nhăn mặt ra dấu thầy đừng nói, sợ có tiếng động ở ngoài hai đứa kia nghe thấy. Thôi thì không biết làm gì, hai thầy cô hai để yên vị trí đó vậy.
Ở bên ngoài, Cường đang cho bé Huê chống mặt vô tường, đưa đít ra sau cho cậu ta nắm dương vật đưa vào lỗ sung sướng của cô bé. Cường thật điệu nghệ, anh chàng quả là một người làm tình thành thục, động tác tư thế luôn rất khớp. Cường nhắm mắt đẩy mạnh tới một cái thì cậu ta đã đưa dương vật lọt sâu vào lo^`n Huê rồi. Cô bé có vẻ sung sướng, ngữa cổ lên trời rít một hơi dài đầy dục vọng. Cường bắt đầu nhấp nhè nhẹ, mỗi cái nhấp của cậu là một tiếng nấc trong cổ họng của Huê lại phát ra ……. Uh uh uh uh uh ….
Lúc này Bona và Phương như tắm trong mồ hôi nồng nực, mắt đã hoàn toàn bị bên ngoài chi phối rồi. Không còn nói với nhau gì nữa. Chẳng biết bằng cách nào mà tay Phương đã thọc vào cái quần thể thao của Bona rồi. Cô vuốt ngược dương vật của thầy lên. Tay cô ướt nhèm vì dương vật thầy vãi ra rất nhiều tinh tương trắng trong veo. Bàn tay Phương nằm trong quần Bona, thầy chả than phiền gì cả, mà hình như cô Phương cũng không nói gì khi thấy đang mò, bóp vú cô qua lớp vải áo dài, và lớp áo ngực. Được Phương thò tay vào quần, ôm lấy cây hàng hai mươi mấy năm không ai chăm sóc, Bona như lên tiên. Thầy cứ nhắm mắt, chả thèm xem gì nữa, tay mò mò vú Phương. Bona nhớ lại kỹ niệm cái hôm rồi, khi sơ cấp cứu cho Phương, cũng được bóp vầy. Nhưng lúc đó, Bona chỉ bóp vú qua lớp áo ngực thôi, thi thoảng mới dám thọc tay vào áo, moi moi đầu ty. Giờ đây, tự dưng Bona thấy lạ, vì thầy có thể cảm nhận đầu ty của vú cô Phương luôn rồi. Bona mở mắt ra thì ngạc nhiên, may mà không hét lên, chắc không thôi lộ hết mọi chuyện. Phần áo dài của cô Phương đã mở bung ra ở phía trước từ bao giờ. Áo ngực cô vẫn xiết lấy, nhưng hình như bị kéo cáo hơn, làm cho hai bầu vú đã mở ra tự do, và tay thầy đã được thưởng thức nãy giờ. Hôm rồi chỉ được hưởng có ½, giờ Bona được bóp bằng hai tay, trên cả hai vú luôn. Lúc đầu vú Phương còn mềm, sau thì săn cứng, hai đầu ty săn thít lại. Thi thoảng, Bona gãi gãi ngón tay trên đầu ty, làm cô Phương nhăn nhăn mặt nhưng tuyệt nhiên không phản đối gì. Phương thấy mình điên loạn lắm rồi, cô rút tay, thọt vào quần Bona khi thầy hóp bụng lại, còn dung tay còn lại cởi áo dài ra cho thầy bóp vú nữa. Cô không biết mình đang làm gì nữa. Bóng tối như khiến cô điên loạn, mất kiểm soát lý trí. Những hình ảnh dâm dục của Cường, hơi thở nồng nặc mùi vị của thầy Bona đã đánh gục cô. Bona vẫn lịch sự, thầy không hề làm gì ‘xâm hại’ cô cả, toàn là cô tự mở ra đó thôi. Phương còn trống một tay, cô đưa xuống giữa hai đùi mình. Chỗ đó không biết thứ nước gì ứa ra làm cô ướt nhem chẳng kém gì thầy Bona cả. Riết rồi lúc sau, Bona và Phương càng đứng gần ngay. Bona như đang ôm cô từ sau, hai tay bóp vú cô trần trụi, còn cô thì tự sờ lo^`n mình, tay còn lại thò ra giữa, thọc vào quần thầy mò mò dương vật thẳng tưng của thầy.
Lúc này Cường đang cao trào, tập trung đẩy tới đẩy lui thật mạnh vào âm hộ bé Huê. Cậu ta đã để cho Huê nằm xuống sàn luôn, cho cô bé dang chân để cậu chịch theo tư thế truyền thống. Huê cũng chẳng hoàn toàn thụ động, cô bé tỏ ra khá chuyên nghiệp, đôi khi còn biết rướn cao người lên, cao nữa và phụ họa với những cú nắc của Cường. “Oc…ọc…ọc” âm thanh liên tục phát ra giữa mỗi lần cây hàng của Cường thọc tới rút ra trong lòng âm đạo của Huê làm cô bé tê mê điên loạn, gào rú mất kiểm soát. Trong khi đó, bên trong tủ cũng có hai tấm thân ướt đầm mồ hôi giờ đã ôm nhau không còn ngại ngùng gì nữa. Những lễ giáo, khoản cách đồng nghiệp, anh – em giả tạo này nọ đã không còn. Phương lật áo dài mình ra, phanh ngực cho Bona sờ mó thoải mái. Không gian chật hẹp nên cả hai không sướng bằng hai đứa học sinh, chỉ có thể vuốt ve nhau mà thôi. Bona chắc ít khi gần đàn bà con gái, Phương thấy thầy bóp vú mình mạnh, nhiều khi đau thốn luôn chứ không mâm mê chuyên nghiệp như Cường. Tuy vậy nhưng thầy cũng chả đến nỗi khờ, lúc sau thầy cũng chủ động tuột cái khoá quần lụa ở dưới của Phương, dành một tay bóp vú ở trên, tay còn lại cùng khám phá âm hộ ướt nhờn của cô với cánh tay còn lại của Phương. Cả hai say sưa vuốt ve bộ phận sinh dục của nhau. Nhỏ đến lớn Bona mới biết cái lo^`n là gì. Nghe người ta nói nó dơ, nó lông lá này nọ. Xạo… xạo hết biết… lo^`n của cô Phương, Bona cảm nhận nó có chút lông trên mu thôi… ít ít thôi, còn lại thì trơn bóng. Bona cảm nhận được qua bàn tay mình thấy hai mép lo^`n cô Phương đang muốn sưng mọng lên. Cây hàng của thầy cũng thẳng đứng, giờ cũng muốn giựt giựt. Cả hai im lặng, gần như ôm chầm lấy nhau, căng thẳng chờ đợi cho Cường nắc cô bé. Phương khó chịu lắm, giờ cô chỉ cầu cho bạn trai mình ra thật mau, để cô còn thoát khỏi cái tình thế oái oăm này nữa.
Bên ngoài đầu Cường đã quay cuồng. Hai chân bé Huê kẹp thật chặt lấy cổ cậu ta đến nghẹt thở. Âm dạo bé co thắt bóp chặt lấy dương vật Cường. Cậu ta chắc đã thoã mãn rồi, lát sau Cường thở hắt ra và hình như không còn gì nữa để kềm giữ nữa. Bé Huê run run người xiết lấy Cường khi cậu xuất tinh. Cường bắn hết vào trong cơ thể cô bé rồi thì nằm xuống. Cường thở dốc hỏi:
– Chắc ăn không đó em? Hổng ấy thì đi mua thuốc uống đi…
Bé Huê thở dốc, ôm lấy cậu ta:
– Không sao… chắc ăn mà anh… mai là tới ngày của em rồi… không sao đâu… cứ thoải mái…
Thì ra cô bé giỏi tới mức cũng biết cách tránh thai theo chu kỳ kinh nguyệt. Phương nghĩ chắc Cường đã huấn luyện cô bé rất kỹ lưỡng rồi. Cường sung sướng nhưng trong này hơi nóng nên cậu ta chẳng muốn ở lâu. Cường nằm đó mò mẫm bé Huê chút thì rút dương vật ỉu xìu của mình ra. Cường không cởi quần áo nên khá dễ dàng. Cậu ta nắm dương vật, lắc lắc cho chỗ tinh dịch còn sót trên đầu khất bắn ra hết. Cường thản nhiên để chổ tinh dịch kia vãi khắp người bé Huê, như kiểu đàn ông hay lắc lắc dương vật mình lúc đi tiểu xong vậy. Phương thấy Cường có vẻ coi thường cô bé, chứ không trân trọng như mấy lần làm tình với cô. Vậy mà cô bé khá ngoan, cũng ráng ngồi dậy dùng miệng vệ sinh cho Cường, giúp cậu ta nhét cây hàng trở lại quần. Cường nhìn thấy cái bao cao su trên đất, cái hồi nãy thầy Bona cầm lấy nhưng đã bỏ lại. Cường nói:
– Em dẹp mấy cái đó đi… lỡ ai thấy thì kì…
– Dạ…
Huê đáp ngoan ngoãn. Cường tiếp:
– Thôi anh vào lớp… em mặc đồ xong vào sau nghen…
– Dạ…
Cường bỏ ra ngoài. Bé Huê ngồi đó một mình khá tội. Cô bé ngồi dậy cho tinh dịch của Cường nhiễu ra từ âm hộ với vẻ đầy thích thú. Huê có vẻ trân trọng cái chất dịch đó của Cường lắm, cô bé còn lắm khi trét lên miệng, liếm liếm cảm nhận rồi cười sung sướng nữa. Phương và Bona ráng đứng yên trong tủ đến khi bé Huê mặc quần áo, dọn cái bao cao su đi ra ngoài. Lúc cô bé vừa ra ngoài cũng là lúc chuông reo hết tiết.
Huê đi khỏi, đóng cửa phòng dụng cụ thì Phương và Bona cũng vội vã bò ra. Bên ngoài dù tối và nóng nhưng vẫn còn đỡ ngột ngạt có vẻ dễ thở hơn trong tủ. Cả hai ngượng ngùng nhìn nhau. Áo dài của Phương bị cởi cả tà áo và quần lụa ra một nữa rồi, Bona thì vẫn chỉnh tề, nhưng đầu khất ướt nhèm đã lòi ra ngay dây lưng quần. Cả hai mồ hôi đầy người, mặt đỏ lựng, hai bàn tay thì đã ướt nhem. Bona nhìn Phương ngượng ngùng, định đưa tay lên nói gì thì Phương đã bỏ ra phía ngoài. Bona đi theo sau Phương, thầy không thấy cô cài lại áo dài mà vẫn để nó xốc xếch như vậy. Cánh cửa phòng dụng cụ không có tay nắm khoá, chỉ có hai cái móc ở trong và ngoài thôi, vốn dĩ muốn khoá phải dùng ổ khoá. Lúc nãy mở cửa vào, Bona để ổ khoá trên kệ cao nên Cường và bé Huê vào không thấy. Trước sự ngạc nhiên của Bona, Phương lấy ổ khoá ra ngoài, bấm khoá cửa phòng dụng cụ lại nghe cái ‘rụp’. Trong phòng ánh sáng mờ ảo, không có ánh đèn, cả hai chỉ nhìn nhau qua chút ánh sáng le lói lọt qua khe cửa mà thôi. Phương đứng dựa ở cửa, áo dài xốc xếch trên người, cô có vẻ ngượng, nữa muốn nhìn Bona, nữa muốn quay đi dấu gương mặt đỏ lựng sau mái tóc dài. Tim Phương hồi hộp, cô không biết mình đang làm gì nữa. Nãy giờ những kích thích đó làm cho cô nứng lắm rồi, cả tháng trời không gần gũi Cường, giờ lại gặp tình huống trớ trêu này. Nãy giờ bàn tay thô ráp của Bona làm thân thể cô bốc hỏa, nước nôi trong người chảy ra mất kiểm soát luôn. Phương thấy có vẻ Bona cũng không khá gì hơn. Thầy đứng mắc cỡ giữa phòng, lúi cúi nữa muốn nhét cái đầu khất bóng nhờn vào trong quần, nữa cứ để đó khoe ra. Chợt, Bona nói:
– Phương… anh… anh xin lỗ…
Phương đã nhào tới, lấy tay mình che miệng Bona lại không cho thầy nói gì nữa. Giờ thân thể cô thật gần với Bona, thân hình nữa sexy của cô áp sát lấy thầy. Phương nứng quá rồi, cô không còn nghĩ được gì nữa, không cần giữ thể diện gì nữa trong căn phòng tối tăm này. Phương phải làm gì đó, cho thoả khát khao dục vọng của mình, mặc cho thầy Bona muốn nghĩ sao thì nghĩ, mặc kệ người tình phụ bạc của cô luôn. Thầy Bona chắc cũng chả khá hơn, cứ ngu ngơ đứng đó. Đoạn, tự dưng Phương quỳ xuống, cô nắm lưng quần thể thao của thầy tuột ra đến chân, làm dương vật Bona chĩa thẳng tưng, đầu khất ướt nhèm. Nãy giờ sờ nó sướng rồi, giờ Phương mới có dịp nhìn thấy nó. Trời ơi, cái mùi đầu khất lâu ngày không biết chăm sóc đây nè, lớp thì nước tiểu, lớp thì cặn bã, nó đóng, rồi nó hôi kinh khiếp. Phương không chịu nổi cái mùi hôi đó chút nào. Nó làm cô khó chịu lắm. Cô nắm lấy cây hàng, không nói gì lẹ làng há miệng ra nuốt lấy. Bona chỉ biết rên lên cái ư, tay nắm lấy đầu Phương giữ chặt khi cây hàng chạy vào cái miệng xinh xắn của cô. Trời ơi… Bona muốn hét lên vì sung sướng. Cái miệng của Phương, nó ướt át, nó nóng nhờn, trơn tuột. Miệng cô Phương nhỏ xíu, vậy mà dương vật bự sự của Bona chui vào tọt lót. Phương ráng nuốt tới gốc, nhưng cây hàng to quá, không nuốt nổi. Hàng của Bona dài thiệt, gốc dương vật chỉ có chút lông, xoăn tít thò lò, làm cho nó có cảm giác còn dài hơn. Phương ấm ức, dường như muốn thể hiện cho Bona thấy mình bú giỏi chẳng kém gì con nhỏ kia. Miệng Phương sục liên tục, lưỡi cô khua khua chỗ đầu khất, vừa đánh vào đó, vừa cũng là ‘vệ sinh’ cho Bona luôn. Bao nhiêu chất bợn, chất dịch của Bona cô nuốt sạch, đến khi cô nhả ra thì dương vật đã thẳng tắp, dù là đen đúa, to lớn nhưng cũng khá sạch sẽ. Phương sục nhẹ dương vật, mắt nhìn Bona, hai cặp mắt đờ đẫn không còn kiểm soát gì nữa.
Cô buột miệng định nói gì, nhưng đành thôi. Phương buông dương vật Bona ra, cô đứng lên. Bona đứng như tượng, mặc cho Phương điều khiển. Giờ chỉ còn có cái áo thun lấm lem mồ hôi của thầy thôi. Phương tuột cái một, Bona cũng đưa tay lên cho Phương cởi áo thầy ra dễ dàng. Lúc này đến phiên Phương kinh ngạc. Cơ thể Bona nhìn không chê vào đâu được. Hai ngực u lên vuông vức, bên dưới thì sáu múi thẳng tắp. Người thầy đen bóng như bức tượng đồng, dáng cao ráo, rất đàn ông, chững chạc. Tóc thầy xoan, hai môi dầy, mắt sâu, toàn là đặc trưng cơ bản của dân dộc Miên, tộc người mà đến giờ Phương luôn thần tượng. Thầy trần truồng, đứng yên cho Phương trầm trồ xuýt xoa, tay cô đưa lên, sờ soạn từng thớ cơ trên cơ thể thầy. Phương đứng thẳng, cô không kềm chế nữa, nghiên đầu đặt nụ hôn lên môi Bona. Thầy sung sướng tìm lại cảm giác ngọt ngào trên môi Phương. Hôn cô lúc cô tỉnh thế này nó sướng hơn nhiều khi cô nằm bất động. Hương thơm của Phương ngào ngạt, Bona chỉ muốn hít hết lấy mà thôi. Cô đưa lưỡi ra, khua khua tìm tấm lưỡi Bona, đùa nghịch thích thú. Bona giờ không ngại nữa, cô ôm chầm lấy Phương khi cô hôn thầy. Bona ôm chặt, cho hai vú trần của Phương áp vào ngực thầy. Tay thầy vụng về, sờ soạn khắp người cô khi cả hai hôn nhau. Tay thầy sần sùi, bóp tới đâu, Phương đau tới đó, thành thử lúc sau cô phải dùng tay mình, trùm lên tay thầy, bắt Bona phải dịu dàng hơn. Phương để cho Bona cởi áo dài mình ra. Thầy có vẻ vụng về, hôm nay cô mặc áo ngực có khoá ở sau lưng mà thầy tìm mãi chẳng tháo ra được, cô phải mở dùm mới xong. Bên trên, rồi đến tấm lụa bên dưới, cả hai dừng hôn nhau thì nhìn lại đều trần truồng cả rồi. Bona cũng chòi đạp cho cái quần thể thao còn dính dưới chân mình cho nó vung ra luôn. Cả hai sung sướng ôm nhau, hôn nhau giữa căn phòng chật chội, tối tăm, nồng nực. Mồ hôi của Phương rịn ra đến đâu, Bona thè lưỡi liếm đến đấy. Vị mặn chát, nhưng nó lại thơm lừng vì mang mùi vị cơ thể của Phương. Bona thích thí liếm láp, đến nỗi không tha cả hai nách của Phương, làm cho cô phải bật cười vì nhột. Phương cũng vậy, cô cũng liếm vị nặm trên tượng đồng của Bona. Hai nách của thầy là nồng nhất, mồ hôi ra ướt chả chùm lông nách xoăn xít, Phương đưa lên đấy, liếm láp hít hà.
Liếm nhau, hôn nhau thoải thích, cả hai ôm chầm lấy nhau, dựa đầu vào nhau cho hai thân thể bóng nhờn, một đen, một trắn quyện lại vào nhau. Chuyện gì đến cũng phải đến, Bona đỡ cho Phương bắt đầu nằm ngữa ra. Chỗ này thoải mái vì có tấm nệm hồi nãy thầy để. Hai mắt của hai người không thôi nhìn nhau. Không còn nhận ra thầy Bona trầm tính, hay cô giáo Phương đoan trang như ngày thường nữa, chỉ là hai thân thể tuyệt mĩ, đang cùng khát khao nhục dục mà thôi. Phương nằm xuống, dang chân cho Bona ngồi giữa hai chân mình. Ở góc độ này, thân thể Phương bày ra như một bữa tiệc thịnh soạn, chỉ chờ Bona ‘xơi’ thôi. Phương im lặng một chút, lát sau cô tinh ý nhận ra Bona có vẻ lúng túng. Tay thầy nắm dương vật, nhìn qua nhìn lại không biết phải nhét vào đâu trên người Phương. Cô dang tay, xoa xoa mái tóc xoăn của thầy mà mĩm cười. Cái người gì đâu mà khờ. Học hành cho cố rồi đến cái lúc chịch gái cũng chả biết phải làm sao. Kiểu này mà đi cua cô Thu thì còn lâu cổ chịu. Nhìn Bona tội tội, Phương thấy thương thương. Cô phải nắm đầu dương vật của thầy, tay còn lại tự banh hai mép ra, rồi hướng đầu khất vào đó. Xong thì cô nhìn thầy. Phương gật đầu, mắt hào hứng. Bona thấy vậy vội gật gật đầu, rồi cứ thế đẩy hông tới, cho cây hàng mình chui vào khe thịt ướt át của Phương. Cô dang rộng chân, cho cây hàng to lớn của Bona nong hai mép thịt của mình, từ từ chui vào. Lúc đầu cả hai phải nhăn mặt. Trời đất ơi, nói không ngoa chứ hàng của thầy Bona hơi to thiệt. Nãy Phương bú nó đã to, giờ đến lúc chịch, chả biết nó có nở ra không nữa mà đút vào hang của cô khá khó khăn. Phương hơi nhăn mặt đau đớn, như kiểu con gái mới đầu bị người ta phá trinh vậy. Tuy hơi khó khăn nhưng nhờ nước nhờn vun vãi, nên hai bộ phận của đâm vào nhau theo chu trình. Bona thả mạnh một cái cho hàng mình đang vào lo^`n Phương lún gốc. Cô trần mình sung sướng, cả người rim đi, phải ôm chầm lấy thân thể tráng kiện của thầy để ngăn cơn cực khoái. Tay Phương theo thói quen, cào cấu trên lưng thầy, cảm giác đê mê sung sướng sau cả tháng trời ‘nhịn đụ’. Giờ đây hai thầy cô đã tiếp xúc nhau bằng cái bộ phận sinh dục rồi. Bona rên rĩ khoái cảm, hai mắt mở to hào hứng như tìm thấy được một điều gì đó sung sướng nhất đời. Hai mươi mấy năm sống trên đời, dương vật của thầy chỉ biết bị nắm, bị sục thôi, giờ nó cũng được làm vai trò thiêng liêng vốn dĩ thượng đế đã tạo ra nó, đâm vào trong cái lo^`n của một người con gái. Ôi chao, cái lo^`n, ta nói nó đã làm sao, nó bao bọc cây hàng Bona, xiết chặt, nóng ấm, hơn cả cái miệng lúc nãy của Phương nữa. Không chỉ có Bona mà cả Phương cũng rên lên sung sướng. Nhất là khi Bona bắt đầu rút cây hàng ra.
Cứ mỗi lần Bona rút hàng ra, xong nhét lại là một lần đầu khất đâm vào vách tử cung, làm cho cả hai có một cảm giác đê mê đến điên cuồng. Bona buột miệng rên rĩ những tiếng đầu tiên:
– Aaaaahhhhh …uuuuuhh …… sướng quá đi mất, sướng.. quá đi mất Phương ơi
Phương cũng rên rĩ sung sướng vào tai Bona:
– Uuhh ..uhhhh …. em cũng sướng lắm Bona ơi …uhhh ….ahhhhh. Của anh nó… to quá…
Hai người cứ thay nhau rên lên sung sướng trong vô thức. Lúc đầu hai tay hộ pháp của Bona còn chống chống, về sau khi thầy trụ vững rồi, thì rãnh rỗi, lại xoa xoa bóp bóp hai cặp vú căng cứng của Phương làm cô giáo sướng đến tê tái. Bona không biết cái gì gọi là tư thế, cứ thế này mà giã cây hàng vào lỗ của Phương nhiệt thành. Hông thầy vỗ mạnh, nhịp nhàng. Thầy thể dục có khác, cơ hông khoẻ dễ sợ, nhấp nhô không sợ mệt, không thở dốc như Cường của Phương. Cô sung sướng chỉ cần nằm im thụ hưởng cơn động tình của thầy Bona. Lúc sau Bona làm Phương càng lúc càng thấy kích thích hơn, phấn chấn hơn, cô say sưa hẩy lên hẩy xuống theo nhịp lên xuống của thầy khi nắc cô. Rồi bỗng Phương rên lên một tiếng hơi lớn:
– Aaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhh …. em ra…. em ra đây anh ơi ….Uuuuhhh …..uhhh …sướng quá.
Phương nhạy cảm phải xuất tinh trước cả Bona luôn. Cô rên rỉ hai tay quờ quạng, cô ôm xiết Bona vào người. Hai ngực thầy áp vào hai bầu vú Phương bẹp dúm. Bona khoẻ lắm, lần đầu chịch gái mà này giờ vẫn chưa si nhê. Phương thầm tấm tắc khen, quả đúng chất của người Miên, cái chất mà cô say đắm. Bona không biết cô phê, cũng định nhịp nhịp nhưng thấy cô ôm mình cứng ngắt, thầy không cục cựa gì được nên đành nằm im, ôm chầm lấy cô luôn. Cô thở hổn hển khá tội, miệng cứ há ra như muốn đớp lấy không khí trong căn phòng nồng nực. Mồ hôi vã ra trên khuôn mặt đỏ lựng. Cả hai nãy giờ như tắm trong mồ hôi.
Phương đã thoã mãn rồi, cô trở lại bình thường, mĩm cười nhìn Bona, cô thủ thỉ vào tai:
– Em sướng lắm… cảm ơn anh nhé!
Bona tròn mắt, đáp lại cô dịu dàng:
– Anh cũng hạnh phúc lắm… cảm ơn Phương nha… đã cho anh… thế này…
Phương lại cản Bona lại:
– Anh không cần cảm ơn em làm gì… tại… tại cái tình thế nó…
Bona không để cô nói hết, thầy gật gù:
– Ờ… nó… nó kì cục ha em…
Thấy hàng Bona vẫn thẳng cứng trong lo^`n, Phương nói:
– Anh vẫn chưa ‘ra’ hả?
Bona ậm ừ, vẻ như không hiểu:
– ‘Ra’… cái gì em?
Phương đến muốn phì cười vì cái sự quá ngây thơ đó của thầy Bona:
– Ý em muốn nói là… là cái đó của anh… nó… nó xuất tinh đó…
Nói xong Phương cũng thẹn đỏ mặt vì ít khi cô nói thẳng mấy lời dâm tục này. Bona đến lúc này mới hiểu ý Phương. Thầy gật gù, Phương nhìn Bona nói:
– Tội nghiệp anh… nãy giờ chỉ làm cho em sướng thôi…
– Ờ… em… em đừng nói vậy… anh… anh cũng sướng mà…
Cô ôm lấy thầy, rồi dịu dàng nói:
– Thôi được rồi, nghe em nói nè…
– … anh nghe đây…
– Ôm chặt lấy em vậy nha… đừng làm gì nữa… tập trung lại… anh… anh cứ nhịp thiệt mạnh đi để còn ‘ra’ nữa… em… em không sao… không đau đâu…
– Nhịp… nhịp mạnh hả em…
– Ừ… cứ đẩy mạnh hết sức có thể đi anh…
Bona có vẻ ngần ngại, vì chưa quen cũng như ngại Phương sẽ đau, nhưng cô cứ khuyến khích, mà tình thực cây hàng thẳng tắp trong lo^`n Phương, chẳng làm gì cũng kì. Bona làm y lời Phương bảo. Thầy ôm chặt cô, chỉ để hông mình chuyển động, nắc dương vật vào lo^`n Phương tới tấp, hầu như không ngưng lấy một giây khắc nào. Thân thể Phương trắng ngần, bị thân hình hộ pháp của Bona ôm gọn. Cả hai dù là một khối, nhưng chuyển động nhịp nhàng. Phương tê quá, hai chân lúc sau quắp lấy mông Bona, làm cho thầy dù nắc mà dương vật không rút ra hết khỏi lồn. Bona khoẻ vô cùng, trong phòng nóng nực, ngột ngạt, thầy đổ cả mồ hôi nhưng vẫn rất sung, nắc lo^`n Phương mãi không biết mệt. Cô Phương cả tháng không được gần đàn ông, nay được ‘giải phóng’ thì gặp ngay cây hàng chất lượng của thầy Bona, giã cho no nê ứ hự. Phương như con mèo cái, sung sướng chỉ biết kêu gào thôi.
Cô ôm trọn lấy Bona, hơi thở hừng hực, sức mạnh vũ bão. Bona càng nắc càng mạnh, càng nhanh. Đến lúc cao trào, thầy bắt đầu quíu người lại như hụt hơi. Phương biết Bona đã ‘tới’ rồi. Bona sướng quá, không biết sao, vội kêu:
– Chết rồi Phương ơi… anh… anh chết mất… giờ sao…
– Không sao đâu anh… mạnh lên anh… cứ xuất vào trong em đi anh… em không sao đâu…
Phương có nói thì cũng chẳng giải quyết được gì vì vốn dĩ cô đang ôm Bona cứng ngắt, có mở ra đâu mà thầy rút hàng ra khỏi lo^`n được. Bona nhịp nhanh mấy cú cuối cùng rồi gồng cứng, ôm chặt lấy Phương đến nghẹt thở, đồng thời tuôn một tràng tinh dịch đặc quánh vào mình cô. Bona rên lên sung sướng, vẻ rất thoả mãn:
– Uuhhhh ….uhhhh .. uhhh … sướng quá …sướng quá …em ơiiiiiiiiii!
Phương ôm lấy Bona, cô cũng rùng mình, và lại xuất tinh một lần nữa. lo^`n cô co bóp như muốn nuốt trọng cây hàng khổng lồ của Bona vào trong. Thầy cắm dương vật, xịt những dòng đầu tiên vào đúng chỗ con gái, thay vì cứ bắn tùm lum như xưa giờ vẫn thủ dâm, cảm giác mãn nguyện vô cũng. Bona nằm đè mình Phương, xuất tinh xong đến giọt cuối cùng, đến khi dương vật xìu lại mới thôi. Thầy nằm ngữa ra, cùng Phương phơi thân hình trần truồng, trơn nhợt giữa căn phòng nóng bức. Dương vật Bona vừa rút ra, tinh dịch của thầy nãy giờ bắn vào trong lo^`n cô Phương nhiễu ra chảy xuống tấm đệm.
Sự việc xảy ra quá nhanh, cả Phương và Bona đều không có thì giờ trấn tĩnh lại. Cả hai cứ như thiêu thân, mê đắm trong nhục lạc mà Cường và bé Huê bày ra trước mắt, đến nỗi tự động lao vào nhau, giao cấu cuồng loạn. Giờ khi cơn cuồng thú đã qua, cả hai nhìn lại nhau, bắt đầu ngượng ngập. Tiếng chuông reo hết giờ đã vang từ lâu, nãy giờ học sinh đang ra về, tiếng đi lại cười nói vang vang bên ngoài. Ở trong phòng tối, Phương nằm im một chút thì bắt đầu thấy ngại quá. Cô ngồi dậy, để tinh dịch của Bona nhiễu hết ra. Phương ngồi co ro, dùng đùi để che dấu thân hình loã lồ, trơn nhợt của mình. Áo dài, quần lót của Phương này nọ nằm vươn vãi trên đất trong căn phòng tối. Bona nhìn Phương, thầy cứ ậm ừ, muốn nói nhưng chẳng biết nói gì. Thấy Phương ngồi co ro, thầy định xáp xáp lại, nhưng cô lịch sự rời ra một bên làm thầy cũng hơi ngại. Bona ngồi đó một chút thì đứng lên, mặc áo quần lại. Thầy cầm chìa khoá, mở ổ khoá cửa rồi ngập ngừng nói với cô Phương:
– Để… để anh ra canh chừng cho em ra nghen…
– Dạ…
Phương đáp thật nhỏ, rồi gật đầu. Thầy ra đứng xớ rớ ngoài cửa cảnh giới chờ cho Phương ở bên trong mặc đồ lại. Quần áo ướt nhem, dơ dáy hết nhưng Phương vẫn cố mặc lại. Cô chỉnh mái tóc dài đã rối xù của mình phải một lúc lâu. Bona ở ngoài không dám nhìn lén vào. Chừng thấy Phương xong rồi thì canh chừng cho cô đi ra. Cả hai không nói gì, chỉ gật đầu chào nhau. Bona loay hoay khoá cửa phòng dụng cụ thì Phương đã rảo bước. Cô không chạy, nhưng cố bước thiệt nhanh, nhắm hướng phòng mình. Phương đi một lúc đến gần cổng trường thì Bona đuổi theo kịp. Thầy bất giác nắm luôn tay cô kéo lại. Phương ngại ngùng phải giằng tay thầy ra, vì sợ có ai đó sẽ nhìn thấy cảnh hai người nắm tay. Thầy phập ngừng nói:
– Phương… cho… cho anh xin lỗi…
Cô Phương ôm cặp của mình che đi cặp ngực đồ sộ, thút thít đáp:
– Anh… anh đừng nói vậy… cũng… cũng tại em một phần…
Bona gãi đầu, cố rặng một chữ gì đó thiệt thông minh rồi nói với Phương:
– Phương à… anh thấy… hay là tụi mình…
Cô Phương nói tiếp theo lời nói còn ngập ngừng của Bona:
– Tụi mình quên chuyện này đi nhe anh… mai mốt đừng nhắc lại nữa nghen…
Bona hơi hụt hẫng, thầy nói vuốt đuôi:
– Ờ… quên… quên nó đi…
– Để người ta biết… thì kì lắm… vậy nha anh… chào anh…
Phương không để Bona nói lời nào, vội lẹ làng rảo bước đi ngay. Cô không dám quay lại nhìn mặc dù biết Bona vẫn thẩn thờ đứng giữa sân trường, nhìn đăm đăm theo dáng cô đi.
Phương đi như chạy một mạch về phòng, vào trong khoá kín cửa rồi lẹ làng cởi hết quần áo, vào toilet tắm rửa thiệt sạch. Cô kỳ cọ kĩ, kĩ nhất là phần hạ bộ mình. Ngón tay cô móc vào, thi thoảng vẫn nhiễu ra tinh dịch của Bona. Tắm xong, cô để trần truồng, ra ngắm mình trước gương. Mặt Phương giờ hồng hào, cái kiểu thoã mãn thường thấy như trước đây sau mỗi khi Cường làm tình với cô, chứ không còn héo hon ủ dột như cả tháng nay nữa. Cô nhìn kĩ vú mình, cặp vú trắng có mấy chỗ bầm bầm, hiện rõ dấu tay của Bona. Cái người gì đâu mà thô bạo, bóp vú đau… đau muốn chết… chỉ được cái làm tình thì tuyệt vời… lịch sự… dịu dàng… làm cô lên đỉnh đến hai lần trong một shot của thầy. Nghĩ đến đó, cô chợt lắc đầu xua đuổi. Sao cô lại nghĩ vậy chứ, cô đã có Cường rồi, còn nghĩ đến Bona thế này thì kỳ chết. Nhưng ngẫm lại thì có gì mà kì. Bona lớn hơn cô, cả hai đều là thầy cô giáo chưa gia đình, rất ư là ‘môn đăng hộ đối’, chỉ có cô và bạn trai của cô hiện tại mới là mối quan hệ ‘quái thai ngâm dấm’ thôi. Phương thấy thiệt trớ trêu, cô trách Cường lăng nhăng, vậy mà nhìn thấy cậu ta trong vào tay cô gái khác, cô lại quay đi làm tình ngay với một người lạ, nếu cô trách cậu ấy lăng nhăng vậy, liệu có công bằng với cậu ấy, với cả hai không. Nếu nói Cường thích làm tình, quan hệ bừa bãi với nhiều cô gái, còn Phương thì sao. Đến nay, Phương tự cho mình là ngoan ngoãn, là chính chuyên, nhưng đã qua tay những ai rồi, tính ra cũng không phải là số ít. Hôm gây với nhau, Cường dù giận nhưng cũng chẳng lôi chuyện cũ ra chì chiết cô, nếu Cường mà kể, riêng cô cũng xấu hổ đến chết luôn ấy chứ ở đó mà đi mắng cậu ấy. Càng nghĩ Phương càng thấy nó sao sao ấy. Cô nhìn Cường trong tay bé Huê, chỉ muốn xô cô bé ra thôi. Phương thấy nhớ Cường quá, nhớ da diết cậu ấy quá, giờ biết làm sao đây?
*
* *
(còn tiếp tuần sau)