Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình

Cầu Được Ước Thấy: Thái Giám Biến Hình
Đọc Truyện Theo Dõi
Chưa có ai đánh giá truyện này!

Tác Giả:

Truyện:

Tình Trạng: Hoàn Thành



Chương 1: Sơ ngộ
Edit: Đậu Moe

Tĩnh Dương năm thứ sáu của Đại Tề, quốc lực hưng thịnh dồi dào, sáu nước láng giềng toàn tôn Đại Tề là lớn nhất, bá tính an cư lạc nghiệp.

Mùng sáu tháng giêng, gió vẫn còn se se lạnh. Người trong cung dù bận rộn chạy ngược chạy xuôi nhưng ai nấy ngay ngắn trật tự,
trên
mặt mỗi người đều lộ ra
không
khí vui mừng.

“Hôm nay chính là tiết Vạn Thọ, các ngươi đều nâng cao tinh thần lên cho ta! Nếu làm cho Vạn tuế gia long tâm đại duyệt, tiền thưởng đều là của các ngươi!” Thượng Thiện Giám chưởng quản thái giám cất thanh
âm
the thé
nói.

Các tiểu cung nữ phí dưới đồng loạt đáp: “Vâng.”

“Được rồi,
đi
thôi!”

Thanh
âm
the thé như tiếng móng tay cào lên tường làm tiểu cung nữ ăn mặc hơi mỏng manh
khôngkhỏi chà xát cánh tay, nàng vươn tay
nhỏ
nhẹ

nhàng hà hơi vào lòng bàn tay, đợi lòng bàn tay ấm lên liền xoa lên lỗ tai
đang
bị đông cứng đến mức đỏ ửng.

“A Viên, lỗ tai ngươi lại đau à?”
một
tiểu cung nữ mặt trái xoan tinh xảo mở to đôi mắt tràn đầy lo lắng nhìn nàng.

A Viên hà hơi vào đôi tay đông cứng của mình, thân mình
nhỏ
gầy có chút phát run, nàng
nhẹ
nhàng lắc lắc đầu: “A Tầm ta
không
sao đâu, quen rồi.”

“Cái gì gọi là quen rồi, lỗ tai ngươi đều

sưng đỏ.” Trình Tầm nhìn thoáng qua vẻ mặt đắc ý của Diêu Uẩn An bên cạnh có chút
không
kiềm được cơn giận trong lòng: “Ngươi đắc ý cái gì? Nếu
không
phải ngươi lén làm ướt áo ấm của A Viên, nàng cũng
sẽ
không
lạnh thành cái dạng này!”

“Là nàng
không
cẩn thận làm rơi áo ấm, liên quan gì đến ta?”

Đôi mắt đẹp của Diêu Uẩn An tràn đầy khinh miệt, đôi môi son hơi hơi cong lên: “Trình Tầm, ta thực
sựkhông
hiểu, ta và ngươi mới có thân phận ngang nhau là tiểu thư nhà quan chính thống, nàng ta là cái gì? Là tiện dân được tuyển vào cho đủ số lượng! Sao ngươi lại che chở nàng như thế?

Chẳng lẽ ngươi thấy nàng ra xinh đẹp, nên nghĩ rằng
sẽ
có 1 ngày nàng ta bò lên long sàng
thì
ngươi
sẽđược thơm lây?”

“Ngươi!” Trình Tầm giận dữ, khuôn mặt
nhỏ
giận đến đỏ bừng, tức giận đến mức giơ tay lên muốn đánh nàng ta.

“A Tầm, ngươi quan tâm nàng ấy làm gì?” A Viên vội vàng giữ chặt bạn lại, Diêu Uẩn An là con
gái
của Diêu Việt Lương, Tư Tham Nghị hàng ngũ phẩm, ở trong cung còn có
một


chưởng quản Thượng Nghi Cục chăm sóc, các nàng
không
thể đắc tội nổi.

Trình Tầm nhìn khuôn mặt
nhỏ
vốn trắng nõn non mịn của A Viên nay bị lạnh đến mức đỏ ửng cả len. Ngay cả nốt ruồi chu sa đỏ như máu cũng đỏ hơn ngày thường rất nhiều, cùng với đôi mắt to tròn long lanh của nàng làm cho nàng càng thêm yếu đuối nhu nhược.

“Đều thất thần làm cái gì? Còn
không
mau
đi
làm việc?”
một
thanh
âm
quen thuộc truyền đến, Trình Tầm vội vàng đem đầu A Viên ấn xuống, lôi kéo nàng muốn
đi.

Đôi mắt ti hí của Phó Truyện hơi nhướng lên quét
một
vòng, đột nhiên liền nhìn thấy
một
tiểu cung nữ có khuôn mặt tinh xảo, phấn điêu

ngọc trác. Ánh mắt của gã trở nên thâm trầm, nhấc chân lên theo vào: “Hai cung nữ phía, đứng lại!”

Trong lòng A Viên giống như có
một
cái xương đâm thẳng vào tim. Nàng khẩn trương mà đem đầu vùi ở trước ngực, trong lòng
âm
thầm cầu nguyện cùng Bồ Tát.

Phó Truyện có ai mà
không
biết? Đây chính là gã thái giám háo sắc có tiếng trong cung
yêu
thích cung nữ xinh đẹp. Khi A Viên mới vừa vào cung, nữ quan phụ trách dạy dỗ tiểu cung nữ liền thông báo cho các nàng, thấy Phó

Truyện
thì
nên trốn
thật
xa. Đặc biệt là người từ thôn quê bị bán vào cung như nàng
thì
càng phải cẩn thận hơn, bởi vì thân phận thấp kém, nếu lỡ có gì
không
may xảy ra
thì
không
ai có thể đứng ra
nóigiúp nàng.

Trong lòng A Viên và Trình Tầm run lên, xoay người sang chỗ khác hành lễ thấp giọng
nói: “Phó chưởng tư.”

Phó Truyện quét mắt liếc hai người, đem ánh mắt dừng ở
trên
người A Viên: “Sao lại mặc áo khoác cũ thế kia? Tay áo đều ngắn
một
đoạn.”

A Viên đem đầu cúi thấp đến
không
thể thấp hơn,
thật
cẩn thận mà đáp lời: “Bẩm chưởng tư đại nhân, nô tỳ
không
cẩn thận làm dơ áo khoác, trời quá lạnh nên đành phải mặc áo cũ……”

A Viên cảm nhận được ánh mắt
trên
đỉnh đầu kia giống như ngọn lửa, trong lòng lo sợ,
âm
thầm đem đầu cúi thấp hơn nữa.

Phó Truyện hệch môi cười, giơ tay sờ sờ cằm:

“Các ngươi là cung nữ nơi nào?”

“Hồi chưởng tư đại nhân, bọn nô tỳ là cung nữ của Thượng Nghi Cục.” Trình Tầm phản ứng mau, đáp lung tung.

Phó Truyện
nhẹ
nhàng chậc
một
tiếng, duỗi tay chạm vào đôi tay của A Viên lộ ở bên ngoài, bị đông lạnh đến đỏ lên, cảm xúc mềm mại làm trong mắt gã nhiều hơn
một
tia hưng phấn: “Xem bị lạnh đến mức này này, tạp gia thấy cũng
không
đành lòng. Ngươi tên là gì? Ngày khác ta bảo bọn

họ làm thêm
một
bộ đông áo đưa cho ngươi.”

A Viên trong lòng căng thẳng, đôi tay vô thức xiết chặt hơn: “Nô tỳ…… Nô tỳ……”

đang
lúc nàng
không
biết nên
nói
như thế nào cho phải,
một
thanh
âm
lanh lẹ truyền đến: “Phía trước
đang
bận tối tăm mặt mũi mà các ngươi còn quấn lấy Chưởng tư đại nhân, còn
không
mau
đi
vào hỗ trợ?”

A Viên cùng Trình Tầm như được đại xá, cong gối thi lễ với người tới, rồi vội vàng thoát
đi, chỉ nghe thấy nữ tử phía sau cười áy náy
nói: “Hôm nay là tiết Vạn Thọ, nhân thủ bên trong
không
đủ, mong đại nhân thứ lỗi.”

Phó Truyện hừ lạnh
một
tiếng, phất tay áo xoay người rời
đi.

A Viên trộm quay đầu lại nhìn thoáng qua, chỉ thấy nữ tử mặc cung trang sa sầm mặt vẫy vẫy tay với mình rồi rời
đi.

“Là Hoắc chưởng tư của Thượng Nghi Cục.”

“Cũng may gặp được người của Thượng Nghi Cục, gã Phó

chưởng tư kia nhất định
sẽ
cho rằng chúng ta
thật
sự
là cung nữ của Thượng Nghi Cục.” Trình Tầm thấp giọng
nói.

Trong lòng A Viên lại vẫn có chút lo

lắng, tuy rằng nàng trong cung này chỉ là
một
con tép riu, nhưng Phó

Truyện lại là cá lớn, chỉ cần gã hơi há mồm,
thì
ngay cả
một
ngón tay cũng
không
cần nhúc nhích,
thìmình
đã
bị gã ăn sạch
không
còn xương cốt…

“Đừng sợ, tiểu cung nữ nhiều như vậy, gã có muốn tìm cũng phải tốn
một
thời gian!” Trình Tầm thấy nàng mặt ủ mày ê, mở miệng an ủi.

“Chỉ mong Phó chưởng tư
thật
bận, rồi quên ta luôn
đi.” A Viên khẽ thở dài
một
cái, lời này an ủi
khôngđược nàng. Mùa hè năm trước, Phó Truyện đụng phải
một
tiểu cung nữ, tiểu cung nữ kia thông minh, chạy trốn mau…… Nhưng sau đó Phó Truyện vẫn tìm được, nghe
nói
xác chết của tiểu cung nữ kia
không
có đôi chân……

Với xuất thân của nàng, nếu thực
sự
xảy ra chuyện
không
may, cùng lắm nhà nàng chỉ được bồi thường
một
chút bạc, hoàng cung to như thế, ngày nào mà
không
có người chết?

“A Viên, kỳ
thật
ta có
một
biện pháp.”

Trình Tầm nghĩ nghĩ, nghiêm túc
nói.

“Biện pháp gì?” Đôi mắt ủ rũ thê thảm của A Viên nháy mắt liền sáng lên.

“Tháng tư xuân tuyển, là lúc ứng cử thăng chức, ngươi cố tranh
một
nơi ổn định nào đó,
nói
khôngchừng có thể

tránh được
một
kiếp.”

A Viên nhìn vẻ mặt trịnh trọng của Trình Tầm đều sắp khóc, nào có dễ thăng chức như vậy chứ. Hoàng cung này chỗ nào cũng đều chú ý quan hệ và thế lực sau lưng. Nàng ngay cả quan hệ cũng
không
có…

“A Viên, bên nữ quan
không
đủ nhân thủ, ngươi
đi
qua đó trợ thủ giúp Liễu Tư Thiện.” Thượng Thực Cục Thôi Chưởng Thiện Thôi Xảo
nói.

“Vâng.” A Viên lên tiếng, xoay người
đi
về hướng Liễu Tư Thiện bận đến mức lông mày gần như dựng thẳng đứng.

“Biết thái sợi
không?” Liễu tư thiện nhìn lướt qua thân hình kiều
nhỏ, hơi có chút gầy yếu của A Viên, có chút hoài nghi nàng có thể hay
không
cầm nổi con dao.

“Biết.”

Liễu tư thiện đưa cho nàng
một
cái củ cà rốt, phân phó: “Cắt thành sợi mỏng dài, càng mỏng càng dài càng đều càng tốt.”

“Vâng.” A Viên biết, Thôi chưởng thiện đem nàng an bài đến bên người Liễu tư thiện là cho nàng
một
cơ hội lộ mặt, nếu làm tốt, Liễu tư thiện
sẽ
nhớ đến nàng. Nàng rửa tay, cầm lấy con dao hít sâu
một
hơi, giơ tay cắt xuống, động tác cực kì quen thuộc.

Liễu tư thiện nhíu mày, nhìn đống cà rốt thái sợi
đã
được cắt xong miễn cưỡng hài lòng
nói: “Ngươi, thái xong
thì
đi
lấy mật đào đông lạnh, lột bot da và cắt thành hình vuông.”

“Vâng.” A Viên yên lặng cúi đầu làm việc, động tác dứt khoát xinh đẹp.

Thôi chưởng thiện lắc lắc: Đứa
nhỏ
này chính là nội tâm thành
thật, chỉ biết làm việc, nếu đổi thành người khác
đã
sớm làm quen bắt chuyện với Liễu tư thiện…

Đợi nhóm cung nhân đều chuẩn bị xong,
một
vài vị có địa vị cao đều
đi
xem náo nhiệt, ngay cả tỷ tỷ của Trình Tầm, Trình Tư Nhạc của Thượng Nghi Cục cũng tới tìm nàng.

“A Viên, hay ngươi cũng
đi
với ta
đi?” Trình Tầm nhìn A Viên
nói.

Mắt A Viên sáng lên, thanh
âm
ngọt ngào mềm mại mang theo
một
tia nhảy nhót: “Ta có thể chứ?”

không
đợi Trình Tầm lên tiếng, liền có mấy cung nữ hơi lớn tuổi
một
chút
đã
đi
tới: “A Viên, dù sao ngươi cũng
không
có chuyện gì, hãy lưu lại giúp các tỷ tỷ canh lửa
đi.”
một
cung nữ trong đó cười ha hả
nói.

không
đợi A Viên đồng ý, những cung nữ này liền cười đùa bước ra ngoài cửa, chỉ chốc lát sau
đã
khôngthấy tăm hơi bóng dáng.

“A Tầm, mau lên.” Trình Úc đứng ở ngoài cửa thấy muội muội còn chưa
đi
ra liền mở miệng thúc giục.

Trình Tầm vẻ mặt khó xử nhìn A Viên, có chút tức giận: “Các nàng quen bức hiếp người dưới, thấy ngươi thành
thật
liền khi dễ ngươi!”

“A Tầm, ngươi mau
đi
đi, ngươi cũng biết ta sợ lạnh mà.” A Viên cười nhéo nhéo của khuôn mặt
nhỏnhắn Trình Tầm, an ủi: “Lúc ngươi về kể ta nghe
một
chút cũng giống như nhau mà!”

“Vậy, vậy ngươi chiếu cố tốt chính mình, chờ ta trở lại mang thức ăn ngon cho ngươi.”

“Ừ!”

A Viên tiễn Trình Tầm,
một
mình ngồi trong phòng bếp rộng lớn xoa cổ tay mỏi nhừ của mình, nhìn ra cửa sổ nhìn về hướng bầu trời xanh bên ngoài, đôi mắt đen trong veo như nước suối: Nghe
nói
hôm nay có bắn pháo hoa!

một
trận gió lạnh thổi vào, A Viên quay đầu nhìn thoáng qua liền vội vàng đứng dậy: “Nô tỳ thỉnh an Liễu tư thiện.”

“Tại sao ngươi
không
ra phía trước xem lễ?” Liễu Tùng Trân
không
nghĩ tới phòng bếp lại chỉ còn lại
mộtmình nàng.

“Nô tỳ thô bỉ, sợ
sẽ
quấy rầy quý nhân…”

Liễu Tòng Trân cũng
không
tin: “Có tiểu nha đầu nào ở độ tuổi như ngươi lại
không
thích náo nhiệt, nhất định là cung nữ
đang
làm nhiệm vụ quá ham chơi, bắt ngươi ở lại.”

“Cũng là do nô tỳ sợ lạnh.” A Viên
nhỏ
giọng
nói.

Liễu Tòng Trân
đi
đến trước bếp, từ trong nồi
nhỏ
đang
ùng ục bốc hơi nóng múc ra
một
cốc đường chưng mật đào, lại múc thêm
một
đĩa thịt bằm chưng tương, và
một
dĩa bánh ngọt rồi
nói
với A Viên: “Ăn chút
đi.”
nói
xong, liền
đi.

Hương vị ngọt ngào của quả đào cùng với mùi thơm mằn mặn của tương hoac lẫn vào nhau.
một
thanh mát,
một
nồng nàn lại hoà hợp lạ thường.

A Viên cầm lấy thìa
nhỏ
múc mật đào được chưng mềm cho vào miệng, lập tức mở to mắt: Hèn chi Sở thượng thực lại chọn Liễu tư thiện làm đồ đệ!

Nàng tỉ mỉ thưởng thức thịt quả đào bọc nước đường trong miệng, thịt quả mềm mại
không
nhám, trong ngọt mang theo vị chua
nhẹ
của hoa quả, còn có mùi hương thoang thoảng, ngọt mà
không
ngấy còn cực kì ngon miệng.

ràng nguyên liệu sử dụng đều cực kì đơn giản, nhưng A Viên suy nghĩ nát óc cũng nghĩ
không
ra mùi thơm ngát kia từ đâu mà đến.

Phải chi ban nãy nhìn kỹ
một
chút
thì
tốt rồi… A Viên hơi hối hận, lặng lẽ đem mấy thứ đó đặt vào hộp đựng thức ăn, định lưu trữ cho Trình Tầm nếm thử.

Đến buổi tối, cung nữ
đang
làm nhiệm vụ cũng đều trở về.
một
người trong đó
đi
đến bên người A Viên kín đáo đưa cho nàng
một
túi bánh chưng đường và
một
túi kẹo dừa: “Hôm nay đa tạ A Viên!”

“Này là…” A Viên cầm mấy món bánh trong tay
không
biết nên nhận hay
không, điểm tâm của cung nhân trong cung đều cũng có phân lệ riêng, kẹo lại là món ngon hiếm thấy nhất.

“Mau cầm
đi, hôm nay
đã
vất vả ngươi rồi.”

“Đa tạ tỷ tỷ.”

“Mau trở về
đi!”

A Viên mang theo hộp đựng thức ăn
đi
về hướng Thượng Thực Cục, gió lạnh đến xương,
không
bao lâu sau tay nàng
đã
cảm thấy có chút cứng. Nàng cắn chặt răng, xoay người
đi
sang con đường
nhỏ
bên trái đó là con đường tắt, có thể gần hơn con đường kia rất nhiều.

Sắc trời tối đen, những nhánh cây trơ trụi lồng vào ánh trăng, giống như quái vật
đang
giương nanh múa vuốt, làm cho người ta có loại cảm giác
âm
u lạnh lẽo. Trái tim của A Viên run lên, cúi đầu bước nhanh hơn, chỉ mong có thể mau chóng trở lại Thượng Thực Cục.

Nàng cúi đầu,
đi
thẳng về phía trước, đột nhiên đụng phải thứ gì đó, cưng cứng, thô ráp đụng nàng choáng váng đầu hoa mắt. A Viên xoa
nhẹ
đầu, đợi thấy

bộ y phục tứ trảo mãng bào, là y phục của đại tổng quản trong lòng nàng lộp bộp
một
tiếng, ngay cả đầu cũng chưa dám nâng trực tiếp quỳ xuống
trên
mặt đất: “Nô tỳ thỉnh an Tổng quản đại nhân.”

“Tổng quản?” Tề Uyên nhíu mày, cúi đầu nhìn nhìn y phục
trên
người, sắc mặt càng lúc càng trầm.

một
thanh
âm
trầm thấp vang lên ở
trên
đầu nàng, khác hẳn thanh
âm
lanh lảnh mà A Viên tưởng tượng.

“Ngài
không
phải
đang
mặc y phục dành riêng cho tổng quản sao…” A Viên cảm thấy vị Tổng quản đại nhân này
thật
sự
là có chút kỳ quái, chẳng lẽ là nàng nhận lầm y phục? Trong lòng nàng nhất thời chợt lạnh, đổ mồ hôi lạnh cả người. A Viên đánh bạo ngẩng đầu muốn liếc mắt nhìn lại lần nữa, đột nhiên liền đối mặt với
một
đôi mắt đen thâm trầm sâu như đầm nước,
đang
say vẫn còn lộ ra chút sắc bén, nàng hoảng hốt vội vàng cúi đầu, nhìn hình thức y phục
trên
người
hắn:Ủa?
không
nhận sai nha…

hắn
nhìn tiểu cung nữ
đang
co rúm trước mắt, thản nhiên
nói: “Đứng lên
đi.”
nói
xong xoay người muốn
đi,
một
trận gió lạnh thổi qua,
hắn
đột nhiên ngửi được
một
mùi hương thức ăn, dạ dày
đang
cồn cào càng lúc càng khó chịu.

A Viên thở phào
nhẹ
nhõm, chẳng quan tâm xiêm y dính vết bẩn, cầm hộp đựng thức ăn bước nhanh rời
đi.
không
đi
được bao nhiêu bước, liền nghe người ở phía sau khẽ ho
một
tiếng: ” Để hộp thức ăn lại.”

Tác giả
nói
ra suy nghĩ của mình: A Viên run rẩy: Ngươi muốn làm gì (T ^ T)